thưa phó tổng lần này thực sự ly hôn rồi
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi! Cổng nạp MB tạm thời đã ổn định hệ thống nhưng có hơi chậm, anh em nạp vui lòng đợi khoảng 15-30p nhé! Các giao dịch trong thời gian bảo trì vẫn chưa nhận được xu, vui lòng liên hệ fanpage cung cấp ảnh chuyển khoảng để bọn mình tiến hành xử lí!! Cậu bé vừa khóc vừa ôm, trong lòng rất hối hận.
Thưa Phó Tổng Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi! - (Chương 250) - Tác giả Thanh Nhã Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Mục Lục | Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi! - Bạch Dương / Phó tổng, phu nhân lại náo ly hôn | Phó tổng, phu nhân hựu nháo ly hôn liễu Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi! - Bạch Dương / Phó tổng, phu nhân lại náo ly hôn. Lưu ý: Nếu server bạn đang đọc chưa có cập
Kết hôn sáu năm, cho thù như là một cái bảo mẫu, mất đi bản thân. Nam nhân một lời nói, để nàng hoàn toàn tỉnh ngộ, "Khắp âm muốn trở về, ngày mai ngươi dọn ra ngoài." "Tốt, chúng ta ly hôn." Cho thù quay người rời đi. Lúc gặp mặt lại, nàng tại nam nhân khác trong ngực.
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi! Truyện Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi! - Bạch Dương - Phó Kình Hiên. "Bạch Dương, coi như cô không sinh được con cũng không nói làm gì, nhưng bây giờ đã mấy giờ rồi mà … Đọc tiếp One 0
Mann Sucht Kontakt Zu Anderen Frauen. Bạn đang đọc truyện Thưa phó tổng, lần này thực sự ly hôn rồi! full miễn phí được cập nhật tại Hãy để lại bình luận và nhấn theo dõi để cập nhật các chương mới nhất của truyện Thưa phó tổng, lần này thực sự ly hôn rồi! này nhé. Nội dung truyện Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi! của tác giả Thanh Nhã – Kết hôn sáu năm, Bạch Dương tựa như một bảo mẫu, thiếu tính chính mình. Lời nói của người nam nhi khiến cho cô mở mắt, “Tử Yên sắp trở về, tương lai cô dọn ra phía bên ngoài đi, còn cam đoan ly hôn này cô ký xong rồi đưa cho thư ký của mình.” “Được, chung ta ly hôn đi.” Bạch Dương luân phiên người rời đi. Khi hội ngộ, cô lại nằm trong người của người nam nhi khác. Vẻ mặt của Phó Kình Hiên trầm lặng mà đáng sợ. “Chúng ta vừa ly hôn, cô liền đi tìm kiếm người nam nhi khác rồi?” “Đây là sự của mình, vừa mới không tác động gì đến tổng bảng giám đốc Phó.” Người con gái nở thú vui tươi như hoa. Không cần là ông ta khinh thường Bạch Dương, Bạch Dương ở trình độ nào thì Thiên Thịnh ở trình độ đó. Nếu Bạch Dương có thể viết ra bản plan xuất sắc, lấy được slot cộng tác, như thế minh chứng chúng ta có thể lội ngược dòng. Đương nhiên nếu Bạch Dương muốn thông lưng với Tổng Giám đốc Phó lấy được slot này thì cũng phải xem xem nhà bọn họ Cố có chấp nhận hay là không nữa. Nói chung là khoảng trước đến hiện tại Đoàn Hựu Đình chưa khi nào cho rằng Bạch Dương có thể thắng cuộc. Ông ta nói những lời này chẳng qua là để báo oán sự không dễ chịu mà ban nãy Bạch Dương lại gây cho ông ta mà thôi. Sao Bạch Dương lại chưa biết cơ chứ? Ánh mắt cô bỗng tối xuống, nhưng ngoài mặt vẫn gia hạn ý cười nhàn nhạt “Rất có thể lấy được slot cộng tác hay là không thì phải đợi sản phẩm mới biết, bây giờ ai mà nói đúng được chứ.” “Nếu vừa mới như thế, thế thì chú đợi tin xuất sắc của cháu gái nha. Chỉ là đừng đợi đến cuối cùng, tin xuất sắc lại trở nên tin xấu, thế thì ngượng lắm” Đoàn Hựu Đình cười ha hả, vỗ nhẹ vai Bạch Dương, tiếp đó đi vào phòng bọn họp. Sau khi ông ta đi, Bạch Dương giơ tay lên, chậm rãi thu lại ý cười phía trên mặt. Cô vô cảm phẩy nhẹ hai cái lên bả vai vừa bị ông †a võ qua, tựa như là vừa mới phẩy thứ nào đấy rất dơ thỉu. Không thể không nói, lời của Đoàn Hựu Đình quả thực vừa mới tạo sức ép cho cô. Mặc dù cô rất có niềm tin với plan của tớ, cũng khá được vài bảng giáo sư nói ổn, nhưng ai có thể đảm bảo plan của các đơn vị khác không càng đảm bảo hơn của cô cơ chứ? Cho nên muốn lấy được slot cộng tác này, cô thật sự vẫn không mạnh mẽ và mặc cảmn lắm. “Haz…” Bạch Dương xoa nhẹ mi tâm, thở dài. Hãy tham gia Group cùng chúng mình trên Facebook để cùng tương tác nhé. Show more
Hải Thành đầu tháng chạp năm nay lạnh hơn so với năm Dương thất thần vùi mặt vào ghế sofa nghe tiếng mẹ chồng Vu Y Cơ chửi bới dưới nhà.“Bạch Dương, coi như cô không sinh được con cũng không nói làm gì, nhưng bây giờ đã mấy giờ rồi mà cô còn không nấu cơm đi! Cô muốn để tôi và Tiểu Duy nhịn đói đúng không?” Cô gả cho Phó Kinh Hiên sáu năm, ngày nào mẹ chồng cũng ở sau lưng mắng cô là đồ gà mái không biết đẻ nào có ai biết rằng ngay từ đầu chồng cô chưa từng chạm vào cô lần nào.“Mau xuống đây sắp xếp lại cặp sách cho tôi, tôi còn phải đến trường đấy!” Ngay sau đó là tiếng thúc giục của một thiếu Kình Duy là em trai của Phó Kình Hiên, chính là một thằng nhóc nghịch ngợm không coi ai ra gì, trước đây còn hành hạ Bạch Dương không ít suy nghĩ của cậu ta, người chị dâu mà anh trai cưới về này còn dễ uốn nắn hơn cả bột Dương xuống nhà, máy móc đi vào phòng bếp nấu cơm, chuẩn bị cặp sách và cơm hộp cho em chồng.“Mẹ, con nấu cơm xong rồi!” Vu Y Cơ nhìn dáng vẻ không có sức sống của Bạch Dương thì nổi giận đặt cốc nước xuống bàn “Bạch Dương, gan cô to ra rồi à? Tiêu tiền của con tôi, ở nhà của con tôi mà dám bày ra bộ mặt đó với tôi à? Có tin hay không, bây giờ tôi gọi điện thoại cho Kình Hiên, bảo nó ly hôn với cô!” Tay Bạch Dương khẽ run, cô thở một hơi thật dài, cố nặn ra một nụ cười “Mẹ, con đầu có như vậy” Vu Y Cơ không tin, kỳ quặc nói “Bạch Dương, đừng tưởng có bà cụ làm chỗ dựa cho cô thì cô thật sự ngồi vững ở vị trí Phó phu nhân này trước mặt Tử Yên thì cô chẳng là cái gì cả!” Nghe thấy tên người phụ nữ này, sắc mặt Bạch Dương lập tức trắng Kình Duy đảo mắt, rõ ràng là đã nhìn ra gì đó, anh ta nhếch miệng cười “Chị vẫn chưa biết à? Chị Tử Yên sắp xuất viện, anh tôi muốn đón chị Tử Yên về sống cùng chúng ta đấy” Mí mắt Bạch Dương khẽ giật, đôi tay đang bày đồ ăn cũng run Y Cơ không muốn nhìn dáng vẻ tủi hờn của Bạch Dương, bà ta hừ lạnh một tiếng rồi phất tay “Đừng đứng trước mặt tôi! Ảnh hưởng đến việc ăn uống của tôi, mau cút đi!” Bạch Dương cũng không ở lại thêm, cô xoay người đi lên nhà, lại vài người vào ghế sofa lần chập tối, một chiếc xe Maybach dừng ở Dương lập tức bật dậy khỏi ghế sofa, chạy chậm đến ban công nhìn xuống phía người đàn ông cao ráo mặc âu phục bước xuống khỏi xe, dung mạo của anh rất anh tuấn, khí chất xuất chúng, quả thực còn ưa nhìn hơn minh tinh trên ti như người đàn ông cảm nhận được có người đang nhìn mình, anh ngẩng đầu nhìn lên, cùng với ánh mắt của Bạch Dương chạm vào mắt lạnh băng, vô Dương đã quá quen với ánh mắt này, khóe miệng khẽ động nhưng lại không có ý Kình Hiên vào phòng, Bạch Dương chuẩn bị nước tắm cho anh như thường ngày “Ông xã, bà nội đi lên chùa cũng gần một tháng rồi, lúc chiều bà có gọi về, nói là cầu bình an cho anh.” “Tôi có việc muốn nói với cô.” Cô đang bận rộn chuẩn bị thì Phó Kình Hiên gọi Dương quay đầu Kình Hiên nhìn cô bằng đôi mắt đen nháy, trong đó có lạnh nhạt, có xa cách, chỉ riêng sự dịu dàng là không môi mỏng khẽ nhếch, Phó Kình Hiên trầm giọng nói “Cổ Tử Yên sắp về, ngày mai cô dọn ra ngoài đi.” Tim Bạch Dương dàn lạnh nhiên, lời của Phó Kình Duy là thật.“Nếu tôi không đi thì sao?” Tiếng nói của cô rất nhẹ, tựa như một màn sương mù mờ Kình Hiên nhíu phụ nữ này trước nay luôn bảo gì nghe nấy, đây là lần đầu tiên ngỗ ngược với nói của anh trở nên lạnh lẽo “Đừng quên sáu năm trước cô được gả cho tôi như thế nào” Bạch Dương làm sao có thể đây, khi Cổ Tử Yên xảy ra tai nạn xe là cô gọi 115, cũng là cô hiến cho Cố Tử Yên máu hiếm, Phó Kình Hiên muốn cảm ơn cô nên đã hứa đáp ứng một yêu cầu của đó Bạch Dương nói mình chỉ có một yêu cầu duy nhất, đó là kết hôn với đầu tiên cô nhìn thấy Phó Kình Hiên khi còn học cấp ba thì ý niệm đó đã bám rễ cắm sâu vào trong suy nghĩ của cô rồi..
“Có thể là do cô Bạch không khoẻ nên anh hiên mới bất đắc dĩ giúp đỡ thôi.” Trình Minh Viễn khách sáo giảng hoà “Bác à, nói thế nào thì đây cũng là công ty của cô Bạch, bác làm loạn như vậy sẽ khiến cô ấy khó xử.” Vu Y Cơ nhìn Trình Minh Viễn rồi lại nhìn Bạch Dương, trong mắt đầy vẻ khinh thường, giọng nói vừa to vừa sắc bén “Ha ha, Bạch Dương à, khả năng quyến rũ đàn ông của cô giỏi lắm, người mẫu nam thì thôi đi, đến bạn của Kình Hiên mà cũng không bỏ qua!” Trình Minh Viễn “…” Bạch Dương thấy Vu Y Cơ càng nói càng quá đáng, bèn cầm cốc cà phê trên bàn nhân viên tạt vào mặt bà phê vẫn còn nóng, hắt lên mặt, lên sườn xám của Vu Y Cơ khiến bà ta la lên thất thanh, vội vàng lấy giấy lau vết cà phê trên quần áo.“Con khốn!” Bộ sườn xám yêu quý bị làm bẩn, Vu Y Cơ chỉ ước nhào lên cào rách mặt Bạch bà ta còn chưa làm được thì đã bị bảo vệ chạy lên giữ Dương đặt cốc cà phê xuống bàn, lạnh lùng nhìn Vu Y Cơ “Sếp Phó có tiếng trong giới kinh doanh, hy vọng khi bà Vu nói gì hãy suy nghĩ thật kỹ, nếu không người khác sẽ nghĩ mẹ của sếp Phó là loại đàn bà chợ búa, không được giáo dục tử tế.” “Còn nữa, đây là Thiên Thịnh, là địa bàn của tôi, muốn tìm tôi phải hẹn trước với lễ tân, nếu còn có chuyện như ngày hôm nay, tôi sẽ mời luật sư đến nói chuyện với bà Vu!” Vu Y Cơ còn chưa nổi giận, Bạch Dương đã ra lệnh cho hai nhân viên bảo vệ “Bà Vu làm ồn ảnh hưởng đến mọi người, mời bà ấy ra ngoài đi.” “Buông tôi ra, tôi phải xé rách mặt con đĩ này!” Vu Y Cơ bị bảo vệ lôi ra ngoài, miệng vẫn không ngừng chửi Bạch Dương rất cay viên nhanh chóng rời đi, về lại bàn làm việc của mình.“Xin lỗi anh Trình.” Bạch Dương lau vết cà phê trên tay áo rồi cười nhạt “Để anh thấy chuyện cười rồi.” Hai người cùng đi vào thang Minh Viễn nhìn Bạch Dương, ngón tay thon dài xoa cằm “Tôi phát hiện sau khi ly hôn với anh Hiên, cô thay đổi rất nhiều.” Khi Phó Kình Hiên và Bạch Dương chưa ly hôn, anh ta tới nhà họ Phó mấy lần, thấy Vu Y Cơ sai cô làm việc này làm việc kia, coi cô như người giúp việc, mà cô luôn ngoan ngoãn, nhỏ nhẹ đáp nay Bạch Dương hắt cà phê lên người Vu Y Cơ, còn dạy dỗ bà ta một cách đầy khí thế khiến Trình Minh Viễn mở mang tầm mắt.“Đúng vậy, tôi còn phải cảm ơn Phó Kình Hiên đấy.” Bạch Dương chế vì yêu Phó Kình Hiên, cô kết hôn với anh, sống chung sáu năm, cô làm một người con dâu ngoan ngoãn, phục vụ người nhà họ Phó, luôn nhẫn nhịn những lời chỉ trích, bới móc của Vu Y Cơ, vì cô nghĩ mình có thể khiến Phó Kình Hiên cảm động và yêu này cô mới phát hiện mọi thứ mình làm đều vô lòng Phó Kình Hiên đã có người khác, dù cô có hạ thấp mình hơn nữa, yêu anh một cách hèn mọn đến mấy thì cũng không thể ủ ấm trái tim anh.“Ly hôn rồi cũng tốt, mẹ anh Hiên như vậy chắc cũng không có cô gái nào dám gả đến nhà anh ấy.” Trình Minh Viễn nhìn thấy dáng vẻ chanh chua vừa rồi của Vu Y Cơ thì sợ hãi “Anh Hiên có người mẹ như vậy mà tâm lý không vặn vẹo cũng giỏi thật.” Nói xong Trình Minh Viễn lại hỏi Bạch Dương “Tôi thấy người mẫu nam kia khá tốt, hai người định khi nào kết hôn?” Bạch Dương không thân với Trình Minh Viễn, cô không cảm thấy chuyện gì cũng phải nói với anh ta, vì thế chỉ bảo “Tiểu Triết rất bận, ra nước ngoài công tác rồi.” Cô nói vậy, Trình Minh Viễn ngầm cho rằng hai người đang hẹn hò, vì thế chỉ “ồ” một thang máy tới lầu một, Trình Minh Viễn nhận được tin nhắn, anh ta đọc xong thì quay lại nói với Bạch Dương “Sếp Bạch, tôi có việc phải giải quyết, sau này có thời gian chúng ta hẹn đi ăn sau nhé.” “Được.” Bạch Dương gật đầu, đích thân tiễn anh ta ra khỏi công ty..
Truyện Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi! - Bạch Dương - Phó Kình Hiên. "Bạch Dương, coi như cô không sinh được con cũng không nói làm gì, nhưng bây giờ đã mấy giờ rồi mà cô còn không nấu cơm đi! Cô muốn để tôi và Tiểu Duy nhịn đói đúng không?" Cô gả cho Phó Kinh Hiên sáu năm, ngày nào mẹ chồng cũng ở sau lưng mắng cô là đồ gà mái không biết đẻ trứng. Nhưng nào có ai biết rằng ngay từ đầu chồng cô chưa từng chạm vào cô lần nào. "Mau xuống đây sắp xếp lại cặp sách cho tôi, tôi còn phải đến trường đấy!" Ngay sau đó là tiếng thúc giục của một thiếu niên. Phó Kình Duy là em trai của Phó Kình Hiên, chính là một thằng nhóc nghịch ngợm không coi ai ra gì, trước đây còn hành hạ Bạch Dương không ít lần. Trong suy nghĩ của cậu ta, người chị dâu mà anh trai cưới về này còn dễ uốn nắn hơn cả bột mì. Bạch Dương xuống nhà, máy móc đi vào phòng bếp nấu cơm, chuẩn bị cặp sách và cơm hộp cho em chồng. "Mẹ, con nấu cơm xong rồi!" Vu Y Cơ nhìn dáng vẻ không có sức sống của Bạch Dương thì nổi giận đặt cốc nước xuống bàn "Bạch Dương, gan cô to ra rồi à? Tiêu tiền của con tôi, ở nhà của con tôi mà dám bày ra bộ mặt đó với tôi à? Có tin hay không, bây giờ tôi gọi điện thoại cho Kình Hiên, bảo nó ly hôn với cô!"
Add bookmark Ảnh bìa Tác giả Thanh Nhã Thể loại Ngôn tình Tình trạng Đang viết Lượt đọc 142,383 Cập nhật 24/07/2022 Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi! - Bạch Dương - Phó Kình Hiên full Nội dung truyện Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi! của tác giả Thanh Nhã - Kết hôn sáu năm, Bạch Dương giống như một bảo mẫu, mất đi bản thân. Lời nói của người đàn ông khiến cô tỉnh ngộ, “Tử Yên sắp trở về, ngày mai cô dọn ra ngoài đi, còn thỏa thuận ly hôn này cô ký xong rồi đưa cho thư ký của tôi." “Được, chung ta ly hôn đi.” Bạch Dương xoay người rời đi. Khi gặp lại, cô lại nằm trong lòng của người đàn ông khác. Vẻ mặt của Phó Kình Hiên thâm trầm mà đáng sợ. “Chúng ta vừa ly hôn, cô liền đi tìm người đàn ông khác rồi?” “Đây là việc của tôi, dường như không liên quan gì đến tổng giám đốc Phó.” Người phụ nữ nở nụ cười tươi như hoa. Advertisement
thưa phó tổng lần này thực sự ly hôn rồi