sao địch nổi sắc đẹp tuyệt trần

Dẫu lòng chàng như sắt, vẫn nào địch nổi sắc đẹp giai nhân. ------------------------- SAO ĐỊCH NỔI SẮC ĐẸP TUYỆT TRẦN - Mối nhân duyên mang tên Kẻ cắp gặp bà già, vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Sao Địch Nổi Sắc Đẹp Tuyệt Trần. Truyện chọn lọc. Vụng Trộm Không Thể Giấu. Chiến Thần Ở Rể (Chàng Rể Chiến Thần / Bất Bại Chiến Thần) Vĩnh Hằng Thánh Vương (C) Vợ Yêu Bảo Bối Của Lục Tổng. Truyện mở đầu khi nữ chính La Linh Dư, một nữ lang thất thế, cùng em gái xuôi thuyền đến Kiến Nghiệp hòng ở nhờ nhà bá mẫu là Lục gia để tìm kiếm lang quân như ý, lúc gần đến Kiến Nghiệp vô tình cứu vớt nam chính a.k.a Lục Quân bị rơi xuống nước do kẻ thù truy sát. Truyện Sao Địch Nổi Sắc Đẹp Tuyệt Trần Chương 55 Sao Địch Nổi Sắc Đẹp Tuyệt Trần Chương 55 Một đêm mưa rơi gió thổi, sáng hôm sau, cánh hoa vương vãi đầy sân và thềm đá ngoài cửa, như những tấm thảm nhỏ lát đường, thơm lừng cả khu vườn. Bóng hoa rơi xuống, rừng cây sạch sẽ thanh mát, nắng xuyên qua kẽ lá hắt lên màn trúc loang lổ. Dù lòng chàng như sắt, cũng nào địch lại vẻ đẹp của nàng. Tag: sao nổi sắc tuyệt trần review. This entry was posted in Blog. Bookmark the permalink. admin Tản mạn về trần nhựa. Điều hòa âm trần là gì - Tìm hiểu về điều hòa âm trần Mann Sucht Kontakt Zu Anderen Frauen. Trời sẩm tối, vừa từ học đường quay, tứ lang tám tuổi Lục Sưởng vội vã vào nhà, nằm nhoài trên bàn nhỏ nhanh chóng làm bài tập mà tiên sinh đã giao. Lục tiểu tứ lang mi thanh mục tú, đáng yêu như ngọc tuyết, nhưng vì chơi đùa nghịch ngợm mà trên gương mặt nhỏ nhắn có dính vết bùn vết bụi, nom không khác gì chú mèo li lang quân Lục Sưởng vừa viết bài vừa nghiêng đầu nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, vẻ mặt sốt sắng thấy rõ. Bởi vì cứ liên tục nhìn trời nên không để ý đến nét bút, mực viết rơi trên giấy tuyên lúc nhẹ lúc nặng, con chữ cũng xiên xẹo. Nhưng dù xiên xẹo đi mấy thì tiểu lang quân vất vả viết một khắc, cuối cùng cũng làm bài Sưởng hoan hô một tiếng, quẳng bút lên bàn, nhảy lên vén rèm xông ra ngoài. Không ngờ cậu vừa lao ra lại va phải một người từ bên ngoài vào. Người nọ bị cậu đụng loạng choạng ngã ra sau hai bước, may mà phía sau có nhũ mẫu và thị nữ đỡ. Tiểu lang quân Lục Sưởng nhìn lại, lúc này run sợ vô cùng, mở miệng run run gọi —— “Mẫu thân!”Người đi vào chính là đại phu nhân Lục gia Trương Minh Trương Minh Lan không phải là thân mẫu của Lục Sưởng, nhưng đương nhiên Lục Sưởng phải gọi bà một tiếng “mẫu thân”. Huống hồ bây giờ Lục Sưởng đang được Trương Minh Lan phu nhân đi đến, Lục Sưởng thấp thỏm cúi thấp đầu, đuôi mắt trông thấy bà xoa chỗ đau ở eo. Nhũ mẫu và thị nữ cuống quít một hồi, lúc này Lục phu nhân mới vào trong nhà, ngồi lên sạp. Lục tiểu lang quân ngoan ngoãn đứng yên chờ nghe dạy bảo. Lục phu nhân trang điểm tinh tế, vô cùng nghiêm túc “Con ầm ĩ gì đấy hả? Vừa học xong đã chạy ra ngoài, đã làm xong bài chưa?”Thị nữ bên cạnh đem mấy trang giấy trên bàn đến đưa cho Lục phu nhân xem, nói đây là bài tập của tiểu lang quân. Trái tim Lục Sưởng đập thình thịch, muốn nói gì đó để xoay chuyển nhưng cậu còn chưa nghĩ ra cớ, Lục phu nhân đã kiểm tra bài tập của cậu rồi. Sắc mặt của Lục phu nhân lúc này còn “xuất sắc” hơn cả lúc mới bị đụng “Sao lại viết ngoáy thế này?! Con làm bài như vậy đấy hả!”Lục Sưởng run run đáp “Con, con sai rồi..”lão phu nhân đập giấy xuống bàn cái “bộp”, nghiêm giọng nói “Tiên sinh đã nói với ta rồi, khoảng thời gian gần đây con không chuyên tâm học hành. Ta cố ý đến đây xem con, không ngờ tiên sinh nói đúng thật. Không chịu học hành cho tốt, vội vã chạy ra ngoài làm gì hả? Có chuyện gì quan trọng hơn việc học?”Lục Sưởng ấp phu nhân vỗ bàn quát “Nói!”Lục Sưởng vẫn ấp úng không nói ra được, Lục phu nhân dứt khoát không hỏi nữa, gọi tiểu thư đồng hầu Lục Sưởng đi học vào hỏi. Tiểu thư đồng vốn không dám nói, nhưng Lục phu nhân lạnh mắt lườm một phát, tiểu thư đồng sợ hãi khóc nấc đáp “Lang quân muốn, muốn đến Tuyết Tố viện tham dự bữa tiệc tối nay.”Tuyết Tố viện?Lục phu nhân nhíu mẫu giải thích “Tuyết Tố viện là chỗ ở hiện nay của La nương tử.”Lục phu nhân à một tiếng, xụ khóe môi cười nhạt. Nhũ mẫu đứng bên tỉ mỉ tra hỏi là tiệc gì, rồi Lục phu nhân hỏi thêm “Một đứa bé như tứ lang, sao có thể đi dự tiệc được? La nương tử chỉ mời mỗi tứ lang hay thế nào?”Tiểu thư đồng gạt nước mắt đáp “Cũng, cũng mời hết ạ, tứ lang cũng có thiệp mời. Tấm thiệp mời đó có hình lá cây, rất là đẹp, có cả mùi hoa nữa. Xưa nay tứ lang chưa bao giờ nhận được tấm thiệp nào đẹp như vậy, nói La tỷ tỷ thật tốt... Nghe nói mọi người đều đi, muội muội của La nương tử cũng có mặt, nên tứ lang muốn đến chơi...”La tỷ tỷ thật tốt?Ngay tức thì, nhũ mẫu bèn bảo tiểu thư đồng dẫn đường lấy thiệp mời ra, đưa cho Lục phu nhân xem. Quả thật tấm thiệp rất đẹp, dùng giấy trong nhà cắt rọc, bách tính bình dân không xài nổi. Thời đại này giấy vẫn còn rất quý hiếm, một cậu bé như Lục tiểu tứ lang Lục Sưởng mà có thể nhận được thiệp mời tinh xảo thế này, đương nhiên cảm thấy lần đầu tiên được tôn trọng, nên dĩ nhiên phải đến để cổ vũ cho La tỷ tỷ...Lục phu nhân cười nhạt La Linh Dư đúng là biết cách mua chuộc lòng phu nhân xuất thân từ danh môn Trương thị ở Hán Trung, phụ thân bà là nhà thông thái đương thời, chuyên về nho học, xưa nay luôn đích thân dạy dỗ bà, thế nên Lục phu nhân không thích những nữ tử ăn nói tùy tiện. La nương tử mới đến có dáng vóc quá xuất chúng, vốn đã làm Lục phu nhân không thích rồi; kiêm thêm toàn thân nữ lang có khí phái phong lưu, đa tài đa nghệ. Trước nay Lục phu nhân rất ghét nữ lang quý tộc phong lưu như phu nhân hỏi tiểu tứ lang “Những bữa tiệc nhỏ kiểu này của La tỷ tỷ con có tổ chức thường xuyên không?”Lục Sưởng sợ tới mức hai mắt rưng rưng “Dạ, có.”Lục phu nhân trầm ngâm “Hèn gì hôm nay ta gọi tiên sinh thư viện đến hỏi, ai ai cũng ấp úng nói các lang quân trong phủ làm bài không tốt. Ngay cả nhị lang gần đây cũng xao nhãng việc học.” Lục phu nhân đưa mắt nhìn sang nhũ mẫu, nhũ mẫu lập tức ra ngoài cho người mời thư đồng cùng thị nữ hầu mực của các lang quân đến, hỏi từng người một về biểu hiện của các lang tất cả các lang quân, Lục phu nhân chỉ bỏ qua duy nhất tam lang Lục người không quan tâm gì sất như Lục Quân đây... trước nay chưa bao giờ có cách quản, quản nhiều quản ít đều có người không thích, thế là Lục phu nhân trực tiếp thả loáng cái mà đã đến giờ dạ tiệc, Lục tứ lang không những không được ra ngoài mà còn bị Lục phu nhân phạt đứng dưới mái hiên. Cậu cúi đầu hai mắt đỏ ửng, trong lòng bất an lại như đưa đám. Nhìn đèn đuốc sáng thâu đêm, thư đồng, người hầu và thị nữ của các ca ca đều bị Lục phu nhân gọi đến hỏi chuyện bài vở. Lục phu nhân rất nghiêm túc, chỉ cần bất mãn chút xíu thôi cũng sẽ phóng đại lên gấp mười một màn trúc, Lục tiểu tứ lang nghe thấy cơn giận của Lục phu nhân bên trong —— “La thị nữ dám để mắt đến các nhi lang trong Lục gia ta! Phải giết chết cái tâm’ kia từ trong trứng nước.”Lục Sưởng rầu rĩ, không biết phải làm gì...***Bên Lục tiểu tứ lang gây ra động tĩnh không nhỏ, người hầu của các lang quân trong phủ đều bị kéo đến hỏi chuyện. Mà Thanh viện phòng nhì nằm riêng một góc trời lại không ai đến hỏi, cứ thế tỏ ra khác biệt với người lúc xế trưa, Thanh viện nhận được thiệp mời của Tuyết Tố viện. La Linh Dư rất biết đối đãi, tuy mới gây chuyện không vui với Lục Quân, bây giờ nàng giúp Vương nương tử lo liệu buổi tiệc mà vẫn không quên Lục tam lang. Hơn nữa còn sợ Lục tam lang hiểu nhầm, nên biểu chiều lúc La Linh Dư và Vương thị nữ cùng viết thiệp mời, La Linh Dư cố gắng để Vương thị nữ viết thiệp mời gửi Lục tam lang. Vương thị nữ ôm lòng yêu quý mến mộ viết thiệp cho biểu ca, không phát hiện ra thái độ né tránh của La Linh là đáng tiếc, thiệp mời xinh xắn như vậy được đưa đến Thanh viện, Lục Quân chỉ nhìn một cái rồi ném đi...Lục tam lang đúng là không thích tham gia những kiểu yến tiệc với diễn xuất của La Linh Dư, thì khi Lục phu nhân hỏi chuyện vào sập tối, chỉ để sót một mình Lục Quân, lập tức có người không mấy vui chiều Lục Quân nằm trên giường đọc sách, ánh đèn hắt lên gương mặt sáng rõ của chàng. Rèm lay động, ánh đèn chớp tắt, tròng mắt chàng co lại, nhìn thị nữ thiếp thân Cẩm Nguyệt lẩm bẩm đi vào phòng. Trên mặt nàng viết hai chữ “mất hứng”, còn nghịch rèm kêu vang, ảnh hưởng đến Lục Quân đọc Nguyệt tố cáo với Lục tam lang “Đại phu nhân xem thường chúng ta quá đáng! Lúc chiều phu nhân gọi thư đồng thị nữ của các lang quân đến hỏi chuyện học hành, nhưng lại không hỏi lang quân ngài. Sao chứ, lang quân ngài không mang họ Lục sao? Trong phủ chỉ có nhị lang nhà bà ấy là quý báu sao?”Lục tam lang lật một trang sách, hờ hững nói “Đại phu nhân ngay thẳng, từ xưa đến nay đã vậy rồi. Không ai quản còn vui biết bao.”Nhưng Cảm Nguyệt không hề vui chút nào, nàng đứng dưới rèm một lúc, vẫn không nén được nhiều chuyện nói với Lục tam lang “Nghe nói nguyên nhân là từ La nương tử mà ra...”Lục tam lang vẫn cụp mắt, có vẻ như đang nghiêm túc đọc sách. Song Cẩm Nguyệt hiểu chàng nhất, thấy chàng cả buổi không giở sách thì cũng biết chàng đang nghe mình nói chuyện. Cẩm Nguyệt nhìn chăm chú gương mặt tam lang vẫn còn vết dấu tay mờ mờ, trong đầu nghĩ quả nhiên với tam lang La nương tử không như những người khác. Lúc này Cẩm Nguyệt mới kể chuyện mình nghe được cho Lục Quân, cuối cùng im lặng một lúc, xót xa nói “Đã ăn nhờ ở đậu lại còn chọc giận Lục phu nhân. Sợ là cuộc sống sau này của La nương tử sẽ không được dễ chịu.”“Lục phu nhân không để cái gai trước mắt như vậy, muốn đích thân đến Tuyết Tố viện khiển trách La nương tử.”Lục tam lang “Đáng đời.”Chàng dừng lại rồi nói tiếp “Đã nhắc nhở nàng ta từ lâu rồi, ai bảo nàng ta không nghe.”Nhưng Cẩm Nguyệt không đồng ý, nàng rất có hảo cảm với La Linh Dư. Bởi vì, khụ, thứ nhất là La Linh Dư thường tặng lễ đến chỗ bọn họ, tuy thái độ của Lục tam lang vẫn không rõ, nhưng Cẩm Nguyệt đã bắt đầu thích La Linh Dư rồi. Nàng biện bạch thay La Linh Dư “Không thể nói thế được. La nương tử tuổi còn nhỏ, cũng không biết Lục phu nhân tính khí ra sao, vừa mới đến, ắt sẽ có sai sót. Những chuyện này, không phải lúc tam lang vừa về Kiến Nghiệp cũng chịu khổ đó sao?”“Cùng là không có cha mẹ che chở... tam lang ngài không có chút cảm giác đồng bệnh tương liên nào với La nương tử sao? La nương tử còn không bằng ngài năm đó đâu... Suy cho cùng ngài cũng là huyết mạch chính thống của Lục gia, còn La nương tử chẳng là gì trong nhà chúng ta cả.”“Lang quân, lang quân à...”Lục Quân “Gọi hồn hả?”Cẩm Nguyệt đỏ mặt, nàng chớp mắt mong đợi nhìn tam một lúc lâu, nàng thấy Lục Quân xụ khóe miệng “Ngươi đi nghe ngóng bữa tiệc của nàng ta có chuyện gì đi.”Có tam lang làm chỗ dựa, Cẩm Nguyệt vui mừng ra mặt, đáp một tiếng rồi ra ngoài cho người đến Tuyết Tố viện hỏi thăm tình hình. Sau khi trở về, Cẩm Nguyệt đứng ngoài cửa sổ nhón chân nhìn Lục tam lang vẫn bình tĩnh đọc sách trong nhà. Nàng nghĩ, tam lang bao giờ cũng thế, nhưng chỉ cần mình tìm cho tam lang áo quần xuất hành thì nhất định lát nữa tam lang sẽ ra mà La Linh Dư bình thường “tâm cơ”, tặng cho Cẩm Nguyệt toàn đồ Nguyệt quay đầu, đang định sang phòng bên chuẩn bị áo khoác cho tam lang thì bỗng nhiên hít sâu một hơi, thấy một thanh niên mặc áo khoác đứng trong sân. Cẩm Nguyệt há mồm cứng lưỡng “Công, công, công tử! Sao ngài lại đến đây?! Sao không thông báo một tiếng?”Thanh niên mặt mũi thanh tú đứng giữa sân, một đám người làm nơm nớp lo sợ cúi gục đầu không dám nhìn, không biết y đã đứng nhìn bao lâu. Người thanh niên thấy Cẩm Nguyệt thì nhẹ nhàng nói ra mấy chữ “Tam lang, có, bệnh. Cô, đến, thăm.”Y nói vừa nhẹ lại chậm, số chữ còn rất Nguyệt dẫn y đi vào gặp này là ngũ công tử dưới danh nghĩa của đương kim Nam quốc bệ hạ - Trần vương Lưu Thục, cũng là vị công tử có quan hệ tốt với tam lang mà nhị lang Lục Hiển không Thục nói chuyện rất ít, không phải vì nguyên nhân nào khác mà là vì, vị công tử này, bị nói lắp. Nhưng dĩ nhiên chuyện y nói lắp, dù là thị nữ thiếp thân của Lục tam lang cũng không biết. Lượt Xem 76 SAO ĐỊCH NỔI SẮC ĐẸP TUYỆT TRẦN Tác giả Y Nhân Khuê Khuê Thể loại Cổ đại, cung đình hầu tước, gia đấu, 2S, HE CP Nữ bạch liên bông × Nam ngụy quân tử Tình trạng Edit hoàn Link đọc ? Văn án La Linh Dư Cha mẹ muội đã mất cả rồi, gia tộc lại không có thế, chỉ có thể ăn nhờ ở đậu. Con người muội chỉ không được lương thiện thôi, chẳng lẽ muốn gả cho một phu quân thương mình yêu mình là sai sao? Lục Quân Không sai. Nhưng muốn gả cho người khác ngoài ta thì đúng là sai thật. Dẫu lòng chàng như sắt, vẫn nào địch nổi sắc đẹp giai nhân. ? Thật ra mình đọc review truyện này trên page mình cũng khá lâu rồi mà dạo gần đây mới nhảy hố, cũng suýt drop mấy chương đầu vì mình nhận ra truyện này thực sự đúng như cái tên của nó, cả hai đều thích sắc đẹp của đối phương trước khi thấu tâm hồn nhau nhưng không hiểu sao bỏ xuống mình lại cứ nghĩ bâng quơ về nó nên quyết tâm đọc hết và mình nhận ra mình đã bị lừa. ? ? Truyện mở đầu khi nữ chính La Linh Dư, một nữ lang thất thế, cùng em gái xuôi thuyền đến Kiến Nghiệp hòng ở nhờ nhà bá mẫu là Lục gia để tìm kiếm lang quân như ý, lúc gần đến Kiến Nghiệp vô tình cứu vớt nam chính Lục Quân bị rơi xuống nước do kẻ thù truy sát. Với bản tính xu lợi tránh hại, La Linh Dư không hề muốn cứu Lục Quân nhưng dưới lời tha thiết của em gái mà đành cho Lục Quân lên thuyền. Trong suốt thời gian đó, La Linh Dư vứt Lục Quân cho em gái và thị nữ chăm sóc mà không thèm nhìn đến, gần đến Kiến Nghiệp, La Linh Dư ép Lục Quân nhảy xuống thuyền bơi vào bờ do không muốn bị người ta nhìn thấy làm hỏng thanh danh mặc cho Lục Quân lúc đó vẫn còn bị thương nặng, và đương nhiên La Linh Dư vẫn không hề nhìn mặt Lục Quân lấy một lần. Đến Lục gia, với sắc đẹp tuyệt trần cùng tài ăn nói xử xự khéo léo, La Linh Dư làm điêu đứng không biết bao nhiêu lang quân, cho đến khi Lục Quân xuất hiện thì đến lượt La Linh Dư điêu đứng vì sắc đẹp của chàng. Là lang quân dòng chính của Lục gia, là Lục tam lang thanh cao, phong độ mà bao người ngưỡng mộ, ba mẹ mất sớm, một mình làm chủ phòng nhì với gia sản vàng bạc tiêu cả đời không hết, Lục Quân nghiễm nhiên trở thành con rùa vàng mà La Linh Dư muốn câu cho bằng được. Lúc này La Linh Dư vẫn còn chưa biết nhưng Lục Quân đã sớm nhận ra đây là nữ lang ác độc muốn chàng nhảy xuống thuyền hôm nào. Nhìn thấu bản tính ghét nghèo ái phú của La Linh Dư từ trước nên Lục Quân thản nhiên đứng ngoài chỉ muốn xem trò hề mà La Linh Dư dựng nên, còn La Linh Dư lại hết sức câu kéo, kết thân hòng làm xiêu lòng Lục tam lang. Lục Quân ban đầu hết sức phản cảm về hành động đó nhưng lại muốn đùa dai mà dụ dỗ biểu muội vẫn còn đang ngây thơ này, nhưng dần dần không biết từ lúc nào, Lục tam lang của chúng ta lại thực sự động lòng trước sắc đẹp tuyệt trần của biểu muội La Linh Dư. Còn La Linh Dư bề ngoài thì chân tình nhưng thâm tâm thực sự chỉ muốn câu rùa vàng, mà cả Kiến Nghiệp không chỉ là Lục Quân mới là rùa vàng mà còn Lục nhị lang, Tề tam lang và n lang quân khác, chẳng qua Lục tam lang Lục Quân là vàng trong vàng mà thôi. Nhìn thì nữ truy nhưng có nữ truy thật không thì mình không chắc. ? Nữ chính La Linh Dư đúng kiểu bề ngoài nạm vàng nạm son nhưng bên trong toàn mưu mô quỷ kế. Dù gia cảnh thất thế, ban đầu ở nhờ nhà La gia, sau đến Kiến Nghiệp lại ở nhờ Lục gia nhưng La Linh Dư không hề làm cho mình cảm thấy nàng tội nghiệp hay gì hết. Biết ưu thế của mình là sắc đẹp tuyệt trần nên dù ở đâu La Linh Dư cũng hết sức phô trương thanh thế, nàng xử xự khéo léo, không chỉ biết lấy lòng trưởng bối mà còn kết thân cùng các nữ lang khác, làm cho người ta vừa yêu vừa ghét. Theo như Lục tam lang nhận xét đó là La Linh Dư làm cho người ta cực kì thoải mái, dù cho biết nàng có tâm cơ nhưng vẫn cứ thích chơi với nàng. Còn La Linh Dư biết thân phận của mình là ăn nhờ ở đậu nên làm gì cũng cẩn thận dè xẻn, tâm cơ trong đầu chỉ toàn nghĩ đến việc làm sao câu được rùa vàng, cưới được Lục tam lang để thoát khỏi cảnh bần hàn. La biểu muội thực sự là người biết co biết duỗi, lúc đầu thì giả vờ dịu dàng hiền thục mong Lục tam lang để ý, nhưng sau khi biết Lục tam lang là người mình đuổi xuống thuyền, biết Lục tam lang nhìn thấu bản tính mình thì lập tức trở mặt, chỉ muốn phủi sạch quan hệ, nhưng lúc cần nhờ vả thì lại mềm giọng xin xỏ hứa hẹn đủ điều, làm cho Lục tam lang vừa yêu vừa hận. Còn Lục tam lang, ban đầu thì chỉ muốn né xa mười vạn tám ngàn dặm, chỉ muốn đứng ngoài xem trò vui nhưng càng tiếp xúc chàng lại càng để ý, càng thích La Linh Dư. Đương nhiên là Lục tam lang không chịu thừa nhận rồi, bên trong thì lúc nào cũng Sao mình có thể thích một người như La Linh Dư được?’ nhưng hành động thì trái ngược 180 độ. ??‍♀‍ ? La Linh Dư và Lục Quân đúng kiểu sinh ra chỉ để dành cho nhau. Nếu như La Linh Dư lúc nào cũng chỉ muốn dát vàng lên mặt thì Lục Quân thực sự cũng chỉ muốn giả vờ thanh cao, thân sĩ hòng che dấu tham vọng cùng bản tính vô sỉ của mình. Theo như nhận xét của một độc giả thì đây đúng là tra nam tiện nữ mang hào quang của nhân vật chính. Ban đầu đoạn hai người thả thính thì cười thôi rồi, ai cũng tỏ ra mình biết tỏng đối phương hết rồi nhưng thực chất là không biết gì sất Chưa kể Lục tam lang ăn miếng trả miếng gặp La biểu muội sỉ diện hảo thích khoe khoang thì chả khác nào sao hoả gặp địa cầu cả, chí choé suốt ngày. La biểu muội chọc giận nữ phụ, nữ phụ hất mực vào người Lục tam lang rồi bỏ chạy, Lục tam lang không chịu thua thiệt lập tức cầm khay mực chạy theo hất ngược lại nữ phụ không trượt một giọt nào nhưng khi bị La biểu muội hiểu lầm hất cả bình rượu vào mặt thì lại phải kiềm chế, nín nhịn dữ lắm. Bề ngoài thì quân tử nhưng nhìn La Linh Dư múa qua tấm bình phong chưa nhìn thấy mặt, chỉ mới nhìn ngực thôi liền biết đó là La biểu muội nhà mình rồi. Chưa kể nha, vì bị sắc đẹp của La biểu muội dụ dỗ mà Lục Quân tặng luôn cho nàng chiếc vòng lưu ly cực kì quý giá và có ý nghĩa, nhưng La biểu muội không hề hay biết do túng thiếu quá mà bán luôn chiếc vòng, sau bị Lục Quân phát hiện hai người cãi nhau long trời lở đất, xong anh chàng Lục Quân giận dỗi lấy lại hết quà mình tặng La biểu muội rồi đùng đùng bỏ đi, La Linh Dư máu dồn lên não đem đồ đạc ra chọi suýt làm Lục tam lang bể đầu ? Thực sự thì ban đầu mình chỉ nghĩ đây là một truyện oan gia bình thường, nam nữ chính thả thính xong bị gia tộc ngăn cản bla bla gì đấy rồi lại về với nhau, end, rồi chưa kịp nhìn xem bao nhiêu chương thì đã nhảy hố cái tủm, xong càng đọc càng thấy sai, nhìn lại mục lục đề 3 quyển mà suýt tắt thở. Nhưng độ đáng iu của truyện thực sự kéo mình lại đó. Quyển 1 giai đoạn thả thính của cả hai dễ thương bao nhiêu thì sang quyển 2 lúc chinh chiến nơi sa trường và quyển 3 âm mưu tranh quyền đoạt vị cũng dễ thương chẳng kém. Nghe tranh quyền đoạt vị có vẻ to lớn lắm, nhưng âm mưu trong đó chắc cũng chỉ lớn bằng cái bánh xe bò thôi. ??‍♀‍ Truyện vẫn tập trung phần nhiều vào tình cảm của nam nữ chính. Nhưng truyện có plot twist cực kì thú vị mà mình nhận ra là chắc không có truyện nào có đâu, đó là nhân vật Lục nhị ca Lục Hiển trong truyện là người trùng sinh, mà nói trùng sinh không thì không đúng, nhưng nói nhìn thấy tương lai không thì lại thiếu. Dựa trên những giấc mơ thấy trước tương lai’ của Lục nhị lang mà không biết bao nhiêu chuyện dở khóc dở cười xảy ra, nhưng cũng chính những giấc mơ đó tạo nên hướng đi chính của truyện, ban đầu đơn giản là làm sao để kéo Lục Quân và La Linh Dư lại gần nhau, xa hơn là giúp Lục Quân vượt qua tử kiếp,… Nói chung cách xây dựng cốt truyện như thế này mình cảm thấy khá lạ và cũng rất thú vị, ban đầu qua giấc mơ mình biết trước nhân vật sẽ bị gì, bị gì, rồi làm sao để các nhân vật thoát khỏi cảnh đó,… Liên tục tạo cảm giác tò mò, mặc dù đã đoán được sơ sơ nhưng vẫn hứng thú đọc tiếp. Đối với cảm nhận cá nhân của mình thì đây là một điểm cộng lớn. ? Một điểm cộng nữa đó là tuyến phát triển tình cảm của nam nữ chính rất tự nhiên, không phải là kiểu vừa gặp đã yêu rồi sủng lên tận trời. Cả La Linh Dư và Lục Quân đều là những người mang đầy khuyết điểm, ban đầu bị sắc đẹp của nhau dụ dỗ, dù đang thả thính nhau, biết tỏng là thích đối phương nhưng vẫn muốn thu cái lợi về mình. Thế nhưng tình cảm đó càng về sau càng sâu sắc dần, La Linh Dư xem Lục Quân như một phần quan trọng của cuộc đời mình, hi sinh cho chàng, vun vén mọi điều chỉ mong chàng yên lòng mà thực hiện việc lớn, Lục Quân thì dần từ bỏ cái tôi của bản thân, hiểu bản tính nương tử nhà mình thích khoe khoang nên lúc nào cũng phối hợp với nàng, dù bản thân dỗi muốn chết nhưng lúc nào cũng là người xin lỗi trước, còn giả gái để nương tử vui Về sau mặc dù đã cưới nhau nhưng cả hai hết sức vun vén tình cảm của mình, La Linh Dư là người hiểu chuyện, biết lúc nào nên dỗi, lúc nào nên tâng bốc cho phu quân vui. Qua từng hành động nhỏ nhặt mà cảm nhận được sự trân trọng của đối phương. ? Truyện lấy chồng quyền thế dài dòng nhưng không lê thê, không bị đầu voi đuôi chuột, tính cách nhân vật phát triển thống nhất, dù tận 3 quyển nhưng không cố nhồi nhét thêm nhân vật mà từng người đều có vai trò riêng. Cách phát triển không gian truyện cũng như cách miêu tả đều cho thấy tác giả và người dịch đều rất có tâm. Nói chung thì lúc mà truyện mì ăn liền ngày càng nhiều như hiện nay thì đây thực sự là truyện đáng bỏ thời gian đọc, ít nhất là đọc xong vẫn còn đọng lại. ? Bạn phải đăng nhập để gửi phản hồi. Tác giả Y Nhân Khuê Khuê Thể loại Cổ đại, cung đình hầu tước, HE Editor Qin Zồ Spell checker Triệu Ngọc Trâm, Minh Anh Dương, Ying Roy, Diem Le Số chương 152 + 3 ngoại truyện Văn án La Linh Dư Cha mẹ muội đã mất cả rồi, gia tộc lại không có thế, chỉ có thể ăn nhờ ở đậu. Con người muội chỉ không được lương thiện thôi, chẳng lẽ muốn gả cho một phu quân thương mình yêu mình là sai sao? Lục Quân Không sai. Nhưng muốn gả cho người khác ngoài ta thì đúng là sai thật. Dẫu lòng chàng như sắt, vẫn nào địch nổi sắc đẹp giai nhân. 🚫 Truyện không dành cho ai thích nữ cường, không yêu xin đừng nói lời cay đắng. 🍒Link Pass Câu hỏi pass chương 70 Nhũ mẫu của La Linh Dư gọi là gì? 5 chữ viết liền không dấu 🍒 Link đọc —— Trần Tuyết là ai? Câu hỏi này đã khiến La Linh Dư đau đầu rất nhiều ngày. La Linh Dư vốn hay nghĩ nhiều, có điều tuy nàng rất bực thì vẫn không đùng đùng nổi giận, cầm chiếc khăn đó đi chất vấn Lục Quân. Ngộ nhỡ là nàng hiểu lầm thì sao? Ngộ nhỡ Lục Quân xảo quyệt, không chịu thừa nhận thì sao? Nàng không diễn tả được cảm nhận lúc này của mình. Nếu là lang quân khác, có thể nàng sẽ không phải xoắn xuýt, không phải hỏi nhiều. Sinh ra trong sĩ tộc thượng lưu, La Linh Dư biết rõ lang quân quý tộc thường hay vụng trộm. Chẳng mấy ai mà không lén ăn thịt, là một nữ lang thông minh thì sẽ giả vờ như không biết, chỉ âm thầm giải quyết “miếng thịt” đó. Nhưng khi chuyện như vậy xảy ra trên người Lục Quân, thì nàng lại nuốt không trôi cục tức này. Nàng và Lục Quân đã phát triển tới mức bàn chuyện cưới gả rồi, chàng cũng sắp cưới nàng rồi. Nếu chàng thật sự tằng tịu với nữ lang khác vào lúc này… Nàng tính vốn nhỏ nhen, cục tức mắc nghẹn ở họng, hễ nhớ đến là khó chịu, thật sự không có cách nào gả cho chàng nổi. Nàng không gả cho chàng, vậy không phải bao nhiêu tinh lực nàng phí hoài với chàng đều uổng phí cả sao? Những tật xấu của Lục Quân được nàng sửa, chẳng phải các nữ lang sau này cũng được hưởng không à? Có kẻ ngu mới truy cứu có phải Lục tam lang lén nàng ăn vụng không. Nhưng La Linh Dư cầm chiếc khăn tay kia lại thấy chán ghét, không chịu nổi. Nàng đợi thêm mấy hôm, vẫn ngày ngày đi thăm Lục Quân như trước, nàng phát hiện Lục Quân không hề phát hiện trong đống quần áo của mình thiếu đi chiếc khăn tay. La Linh Dư thấy sắc mặt chàng vẫn điềm nhiên như không thì lại đa nghi, đoán không rõ là chàng không biết thật, hay chàng trong lòng sốt ruột nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ để lừa mình. Nói Lục Quân tuyệt đối không lừa nàng thì nàng không tin, chàng sắc sảo đến vậy mà; nói nàng có thể nhận ra ngay sự che giấu lừa gạt của chàng, La Linh Dư càng không tin mình có thể nhìn thấu được khả năng nói dối của Lục Quân. Thế là nàng tự âm thầm điều tra. Khả năng đầu tiên mà Lục Quân vụng trộm là lúc nàng chưa tới Nam Dương. Quãng thời gian đó chiến sự ở Nam Dương chưa quá căng thẳng, chàng còn có thời gian ăn vụng. Về sau quá bận, đến công vụ chàng còn phê duyệt không hết, Lục tam lang là người kiêu ngạo, tuyệt đối không thể không dằn nổi lòng thèm thịt mà lén lút sau lưng nàng. Vì thế, La Linh Dư cố tình đến chỗ Ngụy tướng quân Ngụy Tông hỏi thăm thông tin. Nữ lang xinh đẹp tuyệt trần chỉ mới nhoẻn miệng cười đã khiến Ngụy Tông thẩn thơ, nàng hỏi gì thì ngoan ngoãn trả lời. Ngụy tướng quân hếch mũi lên trời, phê phán Lục tam lang từ đầu tới đuôi “… Lục tham quân có tính cách vương công quý tộc, mắt lại cao hơn đầu. Nữ lang không biết đấy thôi, lúc hắn mới tới Nam Dương, trên tay ai có bùn mà vô tình đụng phải hắn, là hắn có thể sầm mặt suốt một ngày đấy. Cô có thể tưởng tượng được vẻ mặt kia của Lục tham quân đúng không? Với có một lần nói chuyện, ông đây nói nhầm một chữ thôi, mà cô có biết ánh mắt lúc đó của hắn khiến ta đau lòng thế nào không? Trong mắt hắn không có ai cả… Mỗi lần ông đây thấy dáng vẻ không xem ai ra gì của hắn là lại muốn đánh cho một trận. Mẹ nó, hắn là người, còn bọn ta không phải là người hả? Không xứng để hắn nhìn sao?” Ngụy tướng quân hùng hổ, tuy bây giờ quan hệ với Lục tam lang đã hòa hoãn rất nhiều, nhưng hễ nhắc đến khuyết điểm của Lục tam lang thì vẫn than phiền —— “Lang quân khác tòng quân rèn luyện, dần dà cũng quen với cuộc sống bừa bộn. Nhưng Lục tam lang thì không như vậy, hắn để bọn ta phải quen với hắn! Nửa năm trôi qua, cô nhìn đi, hễ có thể là Lục tam lang sẽ không đến doanh trại, thích làm thế nào thoải mái thì làm…” La Linh Dư rất hiểu tâm trạng của Ngụy tướng quân. Vì Lục Quân chính là người như thế. Nhớ lại lúc mới quen chàng, không biết nàng đã bị chàng nhìn với ánh mắt chê bai bao nhiêu lần. Chính là ánh mắt nửa cười nửa không, đứng ngoài xem trò vui khiến người ta khó chịu. Nhưng hiện tại không phải là lúc để chỉ trích Lục Quân với Ngụy tướng quân, La Linh Dư nhân lúc Ngụy tướng quân khát nước, vội xen lời hỏi “Thế có nữ lang nào theo đuổi huynh ấy không?” Ngụy tướng quân lập tức nhớ lại những mỹ nhân ngày trước mình đưa cho Lục Quân mà bị trả về, cả giận nói “Đến cả nữ nhân mà hắn cũng xem thường! Ai mà chăm sóc được hắn? La nữ lang, sao cô lại chịu được hắn vậy…” La Linh Dư mím môi cười, không dám nói thật ra thì mình cũng chỉ là kẻ tám lạng người nửa cân với Lục Quân. La Linh Dư đã lấy được câu trả lời mong muốn từ chỗ Ngụy tướng quân, nàng nhanh chóng rời đi, để lại bóng lưng thướt tha xinh đẹp làm Ngụy tướng quân ngẩn ngơ. Ngụy Tông nghĩ bụng, nếu chỉ nhìn từ dung mạo thì Lục tam lang và La nương tử cũng xứng đôi như Kim đồng Ngọc nữ. La Linh Dư lại kiểm tra thêm, xác nhận trước khi nàng đến Nam Dương, không hề có nữ lang nào ở cạnh Lục Quân, thế là nàng khoanh vùng khoảng thời gian khi Lục tam lang đi Lạc Dương. Đã có chuyện gì xảy ra ở Lạc Dương, Lục Quân cứu các danh sĩ kia ra như thế nào? Tất cả đều là chuyện cơ mật nên La Linh Dư không tiện hỏi thăm. Nhưng “Trần Tuyết” thì là quân cơ cái gì? La Linh Dư vất vả lấy được danh sách các quân sĩ đi cùng Lục Quân đến Lạc Dương, nàng định đi hỏi từng người một trong danh sách. Trong bữa sáng sau giờ luyện binh, La nữ lang tốt bụng lại đến doanh trại giúp mọi người cải thiện cơm nước, khiến các tướng sĩ xấu hổ. Nữ lang như hoa hồ điệp lo toan chu toàn trong đám đông, tìm được cơ hội vui vẻ trò chuyện với các quân sĩ, bỗng La Linh Dư thuận miệng hỏi “Nghe nói trong thành Lạc Dương có một nữ lang rất nổi tiếng, họ Trần tên Tuyết, các huynh đã từng nghe nhắc đến bao giờ chưa?” “Phì ——” Bọn họ đồng loạt phun cháo ra, bị sặc ho dữ dội. Chu Dương Linh bên kia nghe thấy động tĩnh thì nhìn sang. La Linh Dư đỏ mặt đứng dậy, vội khoát tay tỏ ý không có gì, sau đó nhanh chóng vỗ vai bọn họ, không ngờ cái tên “Trần Tuyết” lại làm họ có phản ứng mạnh đến thế. Bọn họ xong rồi thì mới ngẩng đầu lên, sắc mặt kỳ lạ. Thấy đôi mắt lấp lánh của nữ lang, mọi người lạ lùng hỏi “Ai nói cho nữ lang biết về Trần Tuyết?” La Linh Dư giả mù sa mưa mỉm cười, còn dùng khăn tay che má “Đương nhiên là tam biểu ca của ta rồi.” Mọi người “A…” Bọn họ nhìn nhau, một lời khó mà nói hết được Lục tam lang đúng là dũng sĩ. Không chỉ bản thân giả gái, mà chàng còn dám nói chuyện này cho La nương tử nghe. Da mặt dày thật đấy. Chẳng lẽ đây chính là lý do mà Lục tam lang có thể cưới La nương tử, còn bọn họ chỉ biết thở ngắn than dài? La Linh Dư không hài lòng “Nói đi mà! Sao lại không nói gì vậy? Rốt cuộc Trần Tuyết là ai? Vì sao tam biểu ca của ta lại biết nàng ta?” Mọi người lại nhìn nhau, một người trong đó dè dặt hỏi “Có thể… Là… là biết trước rồi?” Tròng mắt La Linh Dư co lại. Nàng giỏi nhìn mặt đoán ý, đương nhiên có thể nhận ra ánh mắt né tránh của họ. Mà bọn họ càng né tránh thì càng chứng minh suy đoán trong lòng nàng —— Lục Quân là trưởng quan của bọn họ, Lục Quân vụng trộm ăn thịt, vì lấy lòng quan trên nên bọn họ giữ kín bí mật này. La Linh Dư đau lòng, nhưng biết dù có hỏi lại thì bọn họ cũng không nói thật. Nàng đánh ám chỉ bóng gió “… Thật ra thì lang quân tam thê tứ thiếp cũng là chuyện bình thường. Tam biểu ca đúng là, chỉ trách huynh ấy không nói rõ với ta. Làm như ta là kẻ không hiểu chuyện vậy. Dù để Trần Tuyết tỷ tỷ vào cửa, ta cũng rất độ lượng mà.” Mọi người “… A, tam lang sẽ không để, để Trần, Trần… vào cửa đâu. La nương tử đừng nghĩ nhiều.” Dù Lục tam lang muốn thì ngài ấy cũng không có khả năng đó đâu. Sao ngài ấy có thể nạp chính mình làm tiểu thiếp được? Mọi người càng né tránh La Linh Dư dữ dội. Nào ngờ bọn họ càng né, La Linh Dư càng tức tối, lửa giận với Lục Quân càng nhiều. Nhưng La Linh Dư có một ưu điểm, đó chính là nàng biết đè nén cơn giận. Tuy trong lòng tức tới mức chỉ muốn xé nát Lục Quân và ả hồ ly tinh đó ra, nhưng ngoài mặt nàng vẫn cười hỏi thăm “Tam biểu ca ta hay gặp mỹ nhân, mà người có thể khiến huynh ấy rung động cũng không nhiều. Trần Tuyết nương tử là mỹ nhân nổi tiếng ở Lạc Dương đúng không?” Bọn họ nhớ lại chuyện náo động mà Lục tam lang gây ra ở Lạc Dương, ậm ờ đáp “… Danh tiếng lớn thật…” La Linh Dư “Nữ lang kia có xuất thân thế nào? Giỏi cái gì?” Trên trán bọn họ đổ mồ hôi lạnh “Là nữ, nữ tử chơi đàn… Có điều nữ lang à, nữ lang suy nghĩ nhiều rồi…” La Linh Dư ngắt lời, nghiêng người tới hỏi “Vậy không biết là ta đẹp hay Trần Tuyết tỷ tỷ đẹp hơn?” Các quân sĩ suy sụp Trong mắt bọn họ, đương nhiên La nữ lang đẹp nhất rồi! Nhưng phải thú nhận Lục tham quân đóng giả Trần Tuyết quá đẹp, nếu không sao có thể khiến thái thú Lạc Dương nhìn quen nữ nhân cũng phải hoa mắt? Hơn nữa, Lục tham quân còn là trưởng quan của bọn họ, bọn họ cũng không thể chê bai Lục tham quân được. Mấy người run lẩy bẩy “Vấn, vấn đề này… Tự đi hỏi tham quân là được rồi…” Bọn họ vừa dứt lời thì thấy La Linh Dư còn định nói tiếp, nhưng bọn họ sợ nữ lang này lắm rồi. Trong đầu nghĩ, La nương tử nhìn dịu dàng hiền lương là thế, sao lời nói ra lại chứa nhiều cạm bẫy vậy? Đằng sau câu hỏi nào cũng đầy tâm cơ, khiến người ta không dễ trả lời. Ấn tượng mà La Linh Dư tạo ra trước đó hoàn toàn khác hẳn với biểu hiện lúc này của nàng, dọa các quân sĩ phải bỏ chạy, không dám nói chuyện với La Linh Dư nữa. Lúc này Chu Dương Linh đi đến, đứng sau lưng La Linh Dư nhìn gò má trắng nõn của nàng, trong mắt ẩn chứa tức giận và đau lòng. Chu Dương Linh cúi đầu, hỏi khẽ “Muội muội sao vậy?” Hai vai La Linh Dư cứng lên, cắn môi dưới. Trong lòng nàng có kích động muốn tâm sự, nhưng cuối cùng vẫn giữ mặt mũi cho Lục Quân, không muốn nói nhiều về chuyện này. Chỉ là nàng cau mày, trong lòng than thở, bắt đầu lo cho tương lai của mình và Lục Quân —— nàng vẫn khăng khăng muốn làm rõ cây gai “Trần Tuyết” này. Lòng nàng vốn nhỏ nhen, nếu cây gai này mà lộ thật thì liệu nàng và Lục Quân còn có tương lai không? Nhưng rời khỏi chàng… thì lại không nỡ, lòng đau như cắt. *** La Linh Dư hơi sợ, không dám thăm dò nữa. Nàng trằn trọc một đêm không ngủ. Sáng sớm tỉnh dậy, nàng tự thuyết phục mình thôi bỏ qua đi, đừng hỏi nhiều nữa. La Linh Dư không dám đi gặp Lục Quân, sợ mình không kìm nén được mà chất vấn ngay mặt, cãi nhau với chàng đến mức không thể hòa giải. Nàng uể oải chải tóc, khi thị nữ hỏi hành trình hôm nay, nàng ngẩn người một lúc rồi vẫn quyết định tới doanh trại xem sao. Ái tình làm kẻ thế gian phải lo được lo mất. Khiến nàng vừa không nỡ rời xa chàng, lại hận chàng vừa vô tình cũng đa tình. La Linh Dư không muốn nghe ngóng gì về “Trần Tuyết”, nhưng không ngờ hôm nay lại đúng lúc hai nước đang trao đổi tù binh. Thái thú Lạc Dương râu ria xồm xoàm, tinh thần sa sút trở lại doanh trận của đoàn sứ thần Bắc quốc, lúc mọi người sắp đi qua cửa rào tre rời khỏi doanh trại, thái thú Lạc Dương chợt thấy nữ lang mặc váy dài ở cạnh cửa, ánh mắt lập tức thay đổi. Thái thú Lạc Dương trầm mặc một lúc rồi bước tới, cách hàng rào hỏi nữ lang ở bên ngoài “Là… La nương tử đúng không? Là hôn thê của Lục tam lang?” Bị bắt mấy ngày, thái thú Lạc Dương đã biết rõ Lục tam lang là ai và quan hệ cá nhân của chàng như thế nào. La Linh Dư ngạc nhiên, sau khi thái thú Lạc Dương giới thiệu thân phận của mình, nữ lang mới khom người vái “Đúng thế… Ngày trước tam biểu ca ta ở Lạc Dương, có phải đã đắc tội gì với phủ quân không? Hai nước giao chiến, mong phủ quân bỏ qua cho.” Mặt thái thú Lạc Dương cứng lại. La Linh Dư nhìn ông ta với vẻ kỳ lạ. Cả hai trố mắt nhìn nhau nửa buổi, La Linh Dư bắt đầu nghi ngờ, không biết người này chạy đến nói chuyện với mình là có ý gì, chẳng nhẽ thèm thuồng sắc đẹp của mình? Vừa nghĩ đến đây, La Linh Dư thản nhiên lùi về sau hai bước. Nào ngờ thái thú xoắn xuýt cả buổi, vẫn không nhịn được mà hỏi “… Lục tam lang… đã khỏe lại chưa? Hình như không thấy y đâu.” La Linh Dư “…” Cứ cảm thấy có gì là lạ. Nàng đưa mắt nhìn đối phương, cân nhắc trả lời “Vẫn còn bị thương sau vụ tuyết lở. Huynh ấy đang dưỡng bệnh, cũng sắp khỏe rồi. Nếu phủ quân đã biết tam biểu ca, mà hai nước lại đang nghị hòa, vậy phủ quân có muốn đi thăm tam biểu ca của ta không?” Phản ứng của thái thú Lạc Dương rất kích động “Không!” La Linh Dư giật mình, lại lùi về sau một bước nữa “… Không đi thì thôi.” Thái thú Lạc Dương nhìn sắc mặt của nữ lang, cũng thấy phản ứng của mình thái quá. Nhưng trong lòng ông ta rất bực, sao mình có thể không phản ứng thái quá được? Ông ta mến mộ Trần Tuyết, thế mà Trần Tuyết lại do Lục tam lang cải trang, nhưng rõ ràng ông ta không thích nam sắc… Lục tam lang đúng là kẻ đáng sợ. Ông ta vừa muốn gặp. Lại không dám gặp. La Linh Dư nhìn thái thú, lúc đối phương mang vẻ mặt phức tạp, thất hồn lạc phách xoay người rời đi, nàng đột ngột lên tiếng hỏi “Phủ quân có quan hệ như thế nào với Trần Tuyết nương tử?” Thái thú Lạc Dương “…?!” Ông ta chậm rãi nhìn nữ lang, nói “Nàng, nàng… vốn là tiểu thiếp ta muốn nạp.” Thái thú cười khổ “Ta chưa bao giờ thích một nữ nhân như thế… Ta cực kỳ yêu mến nàng, nào ngờ, nào ngờ… Hầy.” La Linh Dư “…!” Thái thú Lạc Dương rời đi, nhưng tiếng thở dài ông ta để lại đã đủ để La Linh Dư tưởng tượng phong phú. *** Bây giờ La Linh Dư đã đoán được rồi. Ả hồ ly tinh tên Trần Tuyết là mỹ nhân số một Lạc Dương. Không chỉ qua lại mập mờ với thái thú Lạc Dương, mà còn quyến rũ Lục tam lang mới đến Lạc Dương. Lục tam lang và thái thú cùng tranh nhau một nữ nhân, với khí chất dung mạo của Lục tam lang, người phong hoa tuyệt đại như chàng sao có thể thua thái thú được? Thế lả ả hồ ly tinh tên Trần Tuyết đã ngã vào vòng tay của Lục tam lang. Sau khi mây mưa một lần với chàng, ả ta còn tặng chàng khăn tay mình luôn mang theo bên ngoài. Đoán có lẽ nữ lang này còn rưng rưng hai mắt, lưu luyến không muốn rời xa Lục tam lang. Chính vì nguyên nhân này, nên thái thú Lạc Dương mới có thái độ kỳ lạ khi nghe nhắc đến Lục tam lang. *** Khi Lục Quân vẫn không hay biết gì, La Linh Dư đã gán rất nhiều tội danh cho chàng. Lục Quân vốn đang dưỡng thương nên mù tịt, hết tỉnh lại ngủ. Tinh thần của chàng không được tốt như trước, mỗi lần thức dậy lại có một đống người đứng xếp hàng chờ gặp chàng. Đợi tới khi Lục Quân vất vả lấy lại tinh thần, chàng nhạy cảm đột nhiên phát hiện, đã mười ngày liền chàng không thấy La Linh Dư đâu. Lục Quân nhíu mày híp mắt không phải chứ. Với tính cách của Dư Nhi muội muội nhà chàng, không phải lúc chàng bị bệnh là cơ hội tốt để nàng thể hiện bản lĩnh sao? Sao nàng có thể mãi lâu như vậy mà không tới thăm chàng? Vừa nghĩ đến đây, Lục Quân không ngồi yên nổi nữa, nghĩ nếu nàng không đến gặp thì chàng sẽ đi tìm nàng. Chàng không hề hay rằng, Dư Nhi muội muội nhà chàng đang mù mờ không biết có nên nói chuyện chia tay với chàng không. Vô liêm sỉ thì đi đâu vẫn là vô liêm sỉ!Bên ngoài phòng là tiếng chim chóc réo rắt, cùng với thị nữ trò chuyện truyền từ xa lại, ánh trăng dao động trên đất. Lục Quân nhìn xuống, nhìn chằm chằm bộ ngực bị áo khoác che lại của nàng. Một lọn tóc của lang quân rơi ra khỏi ngân quan, dán vào mí mắt chàng, môi chàng khẽ nhướn lên như có như không. Tuy chàng không thấy được gì, nhưng La Linh Dư đã giơ tay lên toan tát chàng ——Bàn tay giơ cao bị lang quân cảnh giác chụp lấy, móng tay gãi lên da tam lang đè tay nàng lại, nhướn cao lông mày “Lại muốn đánh ta nữa hả?”La Linh Dư “… Huynh trêu ghẹo ta như vậy, ta tát huynh thì sao hả?”Lục Quân vô cùng khách khí “Vậy thì ta nói cho mọi người biết người múa ban nãy là ai nhé?”La Linh Dư tức giận cắn môi, tay bị chàng đè lên tường không nhúc nhích được, chỉ có thể trừng mắt nhìn chàng với đôi mắt tóe lửa, chất vấn chàng —— Lục Tuyết Thần, huynh tự kiểm điểm về hành động của mình đi!Uổng công chàng là Tầm Mai cư sĩ, sao lúc không có ai lại phóng túng trụy lạc đến mức này chứ hả? Lúc ở ngoài thì thanh cao kiêu ngạo, nữ lang nói gì với huynh huynh cũng lạnh nhạt, nào ngờ, đến lúc không có ai thì huynh lại thích trêu trẹo người ta như thế! Tuy lời ta nói có hơi không nhất quán, nhưng thế thì liên quan gì tới huynh hả? Đúng là ngày trước chính ta đã ép huynh nhảy xuống nước khi ở trên thuyền, nhưng ta đã cứu huynh lúc ở trên núi Chung còn gì, huynh không thể để ta tự sinh tự diệt được hả?Màn sương trùm lấy đôi mắt La Linh Dư, sóng sánh như hồ nước, tựa như dải thiên hà đen nhánh vỡ Quân cụp mắt nhìn vào mắt nàng, nghiêm túc thăm dò xem nàng khóc thật hay giả. Chàng thoáng khựng lại, bàn tay nắm lấy nàng hơi thả lỏng ra. Hơi thở của Lục Quân quanh quẩn trên chóp mũi nàng, hàng mi dài rũ xuống “Lại dùng nước mắt tấn công? Vô ích thôi.”Tức khắc La Linh Dư nín khóc, thu lại nước mắt sắp rơi xuống —— suýt nữa nàng đã quên người này lạnh lùng, thấy mỹ nhân khóc cũng có thể thờ Linh Dư ngẩng cao đầu, hừ lạnh. Lục Quân cau mày nheo mắt, lại nghe thấy nữ lang điệu đà nói “Dù gì chuyện của ta cũng không còn liên quan đến huynh nữa, cho dù huynh có đi khắp nơi nói lung tung… Mà huynh cũng đâu phải là người hay đi nói lung tung đúng không? Buông ta ra, nếu không ta sẽ hét lên huynh là đồ biến thái, để mọi người đến xem bộ mặt thật của Lục tam lang. Ta không được thốt thì huynh cũng đừng mơ.”Khóe môi La Linh Dư nhướn lên, cười nhạo đầy khiêu khích. Nàng biết chắc Lục Quân sẽ không đi loa cho cả thiên hạ biết biểu muội của chàng không phải người tốt ra sao thế nào, nếu Lục Quân là loại người đó, thì sao đến bây giờ chỉ có mình chàng mới biết rõ bộ mặt thật của nàng? Có lẽ những người khác chỉ cảm thấy nàng không được tốt bụng, song Lục Quân lại biết phẩm hạnh của nàng còn không bằng người không làm việc ác, nhưng nàng thừa nhận phẩm hạnh của mình không hề Quân lẩm bẩm “Xem ra Dư Nhi muội muội muốn theo đến cùng… Muội định diễn kịch suốt đời, chỉ cần gả cho một lang quân như ý là được?”La Linh Dư “Chỉ cần có thể gả cho lang quân như ý thì không cần huynh lo, ta có thể tự diễn kịch suốt đời…” Thấy Lục Quân cụp mắt, sắc mặt thay đổi thất thường, chàng im lặng một lúc rất lâu. Không biết chàng đang nghĩ gì, La Linh Dư vội vã muốn thay áo ra ngoài gặp khách, nhưng chàng vẫn đè nàng bất động, không nói năng cũng không làm gì. Nàng bèn dùng mũi chân đá vào dưới mi Lục Quân rung lên, chợt hoàn Linh Dư hạ thấp giọng “Huynh thả ta ra, đừng quan tâm đến ta nữa… Lục tam lang trăm công nghìn việc, tự dưng chạy tới nói chuyện với ta, có phải không hay lắm không?”Lục Quân ngẩn người “Muội vẫn chưa biết?”Trước đó chàng và mấy danh sĩ đi ngang qua bình phong của nàng, người bình thường sao có thể dễ dàng đứng dậy đi ngang qua như vậy được? Chỉ có năm danh sĩ cuộc thi nào cũng phải xem mới có thể đi ngang lúc nàng vừa biểu diễn xong… Lục Quân cứ tưởng hẳn nàng sẽ đoán ra, không ngờ nàng chẳng chút hoài Linh Dư “Biết cái gì?”Lục Quân bật cười, hơi thở phả vào chóp mũi nàng, lúc cười có vẻ lưu luyến dịu dàng “Thật ra thì, có một việc ta cảm thấy muội cần phải biết, nếu không muội sẽ hối hận, chỉ cần muội xin ta…”“Ta không muốn biết! Cũng không hối hận! Càng sẽ không xin gì huynh cả!” La Linh Dư nói chắc như đinh đóng cột, phản ứng nhanh như thế, ngay đến Lục Quân sững Lục Quân ngẩn người, La Linh Dư chỉ cần giãy nhẹ một phát là có thể thoát khỏi bàn tay đang nắm lấy cổ tay mình. La Linh Dư nhanh chóng chạy trốn, không hiểu sao lúc chạy trốn lại có vẻ buồn buồn, nhìn gương mặt phong lưu của Lục Quân dần nổi giận ——La Linh Dư giơ đầu gối lên, vào lúc Lục tam lang còn đang đứng hình vì nàng, thì đầu gối lập tức đá mạnh lên trên. Bình thường người nhà không che chở được mỹ nhân như nàng, nên lúc từ Nam Dương đến Kiến Nghiệp, trưởng bối La gia đã tìm nữ sư phụ dạy cho nàng mấy chiêu phòng thân. Nàng biết dùng đầu gối đập vào nơi ấy của nam tử là một đòn trí mạng với bọn họ…Nữ sư phụ dạy qua loa, cũng không nói rõ nguyên lý thế nào, Lục tam lang thật đúng là may mắn, trở thành lang quân đầu tiên bị La thị nữ đối xử như tam lang phản ứng rất nhanh, lúc nàng giơ chân đá thì chàng vội né người sang một bên, tránh khỏi cái đụng trí mạng. Nhưng lúc nghiêng người, vẫn cứ bị La Linh Dư không biết nặng nhẹ đá sượt qua. Lục tam lang rên rỉ, cong người quỳ xuống, tay chống trên sàn, trán lấm tấm mồ chàng khản đặc La Linh Dư! Muội lại đây cho ta…”Sắc mặt chàng xám ngoét Lục tam lang sống đến ngày hôm nay, nhưng chưa từng bị nữ lang nào đối xử như vậy. Con nha đầu này, nàng có biết…La Linh Dư chạy ra xa ba trượng, ngoái đầu lại thì thấy chàng ngã xuống. La Linh Dư giật mình, nhìn thấy trên trán Lục tam lang đổ đầy mồ hôi. Chàng gập người mãi không đứng dậy nổi, giống như lần trước khi nàng đá vào đầu gối chàng vậy. Nhưng lúc đó chàng cũng đâu như thế… Lục tam lang khàn giọng gọi nàng đến, đương nhiên còn lâu La Linh Dư mới nghe. Lần hốt hoảng này làm La Linh Dư không có cả thời gian đổi xiêm y, nàng dựa vào cửa nói “Huynh huynh huynh đừng có gọi ta, là do huynh trêu ta trước… Ta sẽ tìm đại phu cho huynh!”“Huynh huynh huynh đừng chết đấy!”Nghe thấy nàng định ra ngoài tìm người, giọng Lục Quân trở nên gấp gáp, giãy giụa muốn đứng dậy “Đừng ——”“Rầm ——”Nhưng cửa đã mở, nữ lang hốt hoảng lao ra lại một mình Lục Quân ngã xuống thảm, cố nén cơn nhức nhối ở nơi nào đó. Chàng nghiến răng oán hận La Linh Dư liên tục, nếu nàng đá hỏng chàng, thì nàng đừng mơ đời này được gả cho lang quân như ý như úng gì hết. Chàng phải trói chết nàng, nàng cũng đừng hòng nghĩ cách trốn được…Đẩy cửa ra, mấy lang quân đi tới đỡ chàng, thắc mắc “Tam lang huynh sao thế? La nương tử nói huynh bị bệnh, lo lắng đến mức sắp khóc kia kìa.”Lục Quân “…”Chàng bình tĩnh, từ tốn đứng dậy. Phủi bụi trên vạt áo đi, Lục tam lang nhẹ nhàng nói “Không có gì, ta chỉ đùa giỡn với nàng ấy thôi.”Mấy lang quân hoài nghi nhìn chàng, song lại không nhìn ra được gì từ trên mặt chàng, chỉ đành gật đầu rồi đổi đề tài “La nương tử là biểu muội của tam lang à? Đúng là giai nhân. Mà điệu múa ban nãy đẹp thật đấy, đoán sau này giá của Liên Thất nương ở Thành Ngọc phường sẽ tăng cao đây; còn nàng ấy lại tốt bụng như vậy, vừa thấy huynh khó chịu đã hoảng hốt tìm người, lúc bọn ta gặp nàng ấy, La nương tử khóc tới nỗi không thở được kia mà.”Lục Quân nén đau nhếch mép, trong lòng châm chọc khóc tới mức không thở nổi? Chàng thấy nàng sợ tới mức không thở nổi thì Linh Dư mang theo tâm sự quay lại chỗ của các nữ lang, nghe thấy đâu đâu cũng đều khen điệu múa “Bôn Nguyệt” vừa rồi. Các nam lang cũng đang hỏi thăm Liên Thất nương múa là nhân sĩ phương nào, Liên Thất nương nhận được rất nhiều hoa, khiến nàng ta vô cùng lo lắng, không tiếp nhận nổi; còn phía La Linh Dư, các nam lang nữ lang đều đến trò chuyện với nàng, muốn biết vị nữ lang này là ai. Tất cả mọi người vây quanh Liên Thất nương và La Linh Dư, theo bản năng cảm thấy La nương tử thật đa tài, điệu múa do nàng biên đạo, bản nhạc do nàng tự viết, mà cả dàn chuông đầy khí thế đó, ắt cũng do một tay nàng sắp Dương Linh mệt mỏi lùi đi ra khỏi sân, dàn chuông cổ được khôi phục đó rất đáng quý, cho nên nàng không yên tâm để người khác gõ chuông, thế là suốt buổi đều tự một mình mình làm. Kết quả là sau đó, Chu Dương Linh cố nén khó chịu, miễn cưỡng bảo thị nữ đi nói lại với La Linh Dư, bảo tạm thời dàn chuông cứ để ở chỗ nàng, còn mình thì mơ màng được người đỡ ra ngoài. Đúng lúc mấy người Trần vương điện hạ đi đến, muốn ngắm nhìn cho biết dàn chuông là gì. Đám đông tấp nập, người người đi tới trung tâm, Chu Dương Linh cúi đầu, lại va phải người tiếp đảo ngã ra sau, chỉ mơ hồ thấy có bóng người vụt qua trước mắt, nàng rì rầm “Lại là huynh…”Người hầu đỡ nàng thốt lên “Lang quân!”Sau đó chỉ thấy lang quân bị đụng ngã xuống đất, ngất hầu sợ hãi “…” Vị tiểu lang quân này làm từ nước đá hay sao, mà mới đụng nhẹ là “vỡ” thế này?Trần vương điện hạ im lặng, cũng không ngờ lại như thế này. Y ngồi xổm xuống, nói “Hắn nghỉ ở đâu? Ta đưa hắn về.”Chu Dương Linh đến Kiến Nghiệp có thanh thế rất lớn. Nhưng sau khi đến rồi, nàng bèn bảo người hầu đến tìm mấy đệ tử hàn vi nhờ cậy Trần vương, còn bản thân thì đi một mình. Người hầu hiện tại cũng không phải là người hầu của Chu Dương Linh nên chẳng mặn mà gì, bởi vậy khi có quý nhân ngỏ lời muốn đưa tiểu lang quân quân về, nàng ta vội vã báo địa chỉ, rồi nhìn lang quân quý tộc kia ôm lấy tiểu lang quân rời đi. Hình như lúc ôm thì phát hiện thể trọng quá nhẹ, Trần vương ngạc nhiên cúi đầu, nhìn lang quân thiếu niên sắc mặt tái nhợt, nhắm nghiền hai mắt nằm trong Thục không nói gì thêm, chỉ bảo người hầu dẫn đường rồi xoay người sải bước đi ra La Linh Dư nghĩ lại mà vẫn còn sợ. Vốn là một chuyện rất vui vẻ, bây giờ thứ nhất là xiêm y chưa thay, nàng sợ bị người ta phát hiện ra manh mối; thứ hai rốt cuộc Lục Quân thế nào, nàng sợ không Linh Dư dặn dò thị nữ nghe ngóng tình hình của Lục tam lang, đúng lúc Trần nương tử Trần Tú đoan trang đi lướt qua. Nghe lời này của nàng, Trần Tú biết nữ lang này lại giả nhân giả nghĩa, bèn lạnh giọng nói “Có chút chuyện này mà cô cũng muốn ra vẻ hả? Muốn biết Lục tam lang thế nào, không phải tự cô đi xem là được sao. Có điều huynh ấy còn phải đánh giá nhận xét vòng thi kế tiếp, cho dù cô có là biểu muội của huynh ấy, nhưng nếu muốn huynh ấy hạ thủ lưu tình với mình, thì cũng đừng làm phiền huynh ấy vào lúc này.”La Linh Dư “…”Nàng bắt được trọng điểm chóng mặt đột nhiên ập đến khiến nàng mất hết hồn vía, trước mắt biến thành màu đen, bao khả năng tệ hại được hình dung sống động trong lòng. Lục tam lang trêu chọc nàng, mấy lần nói với nàng “ta có lời muốn nói với muội”, nhưng nàng không hề nghe dù chỉ một lần… Bây giờ, bây giờ! La Linh Dư sắp nghẹt thở “Vì, vì, vì sao huynh ấy lại nhận xét vòng thi kế tiếp?”Trần Tú liếc nàng, chẳng lẽ nàng ta không biết thật?Xem ra quan hệ giữa đôi huynh muội họ hàng này… cũng chỉ thế mà khó chịu trong lòng vơi đi phần nào, Trần Tú nhìn thẳng vào La Linh Dư “Đương nhiên là vì năm nay, Lục tam lang là một trong năm danh sĩ của cuộc tuyển chọn Hoa thần rồi. Mấy ngày qua không biết có bao nhiêu kẻ đạp nát cổng lớn Lục gia, muốn tìm Lục tam lang nói đỡ cho đấy; cũng có nhiều nữ lang xúm lại Lục tam lang… Đừng nói với ta là cô chỉ cảm thấy huynh ấy có mỗi sức hút mãnh liệt thôi nhé?”La Linh Dư ngã ngửa, sắc mặt tái mét. Trong lòng vô cùng khiếp sợ, lòng bàn tay tê rần, nàng rất yếu ớt, cũng cực ấm ức —— nàng chỉ đơn giản cảm thấy người nào đó có mỗi sức hút là sai rồi hả? Người không đẹp như Trần Tú, thì làm sao có thể hiểu được sức hấp dẫn của cái đẹp với người khác phái? La Linh Dư thấy mình rất đầy sức hút, đi đâu cũng có lang quân vây quanh. Nên đương nhiên nàng cũng cho rằng Lục Quân giống ơi, lúc các nữ lang khác còn đang bận nịnh nọt lấy lòng Lục Quân, Lục Quân chủ động tìm nàng thì nàng lại vội gạt chàng ra. Nàng không chỉ đẩy chàng, mà còn đá chàng nữa. Hình như lúc đó chàng đứng không vững… Nàng lại còn rất hùng hồn nói không cần chàng lo cho mình, không, đó không phải lời thật lòng của nàng, nàng muốn chàng lo cho mình mà. Chàng mà không lo thì cái danh Hoa thần của nàng biết làm sao?Lục tam lang, Lục tam lang… Tam biểu ca… Tầm Mai cư sĩ của nàng, Tuyết Thần ca ca của nàng… Hình như sắp bay cao bay xa như mây trên trời rồi… Mà cho dù bây giờ có cầu cạnh nàng, nhất định chàng cũng sẽ sỉ vả cho xem…Trần Tú thờ ơ nhìn La Linh Dư liên tục thay đổi vẻ mặt, nhìn nữ lang đứng bật dậy, bước nhanh ra ngoài, túm lấy người ta hỏi vòng thi kế tiếp ở đâu, Lục tam lang ở đâu. Trần Tú khinh bỉ nàng, La Linh Dư vội vã chạy ra sân tìm người, đầu đầy mồ hôi, muốn cứu vãn sai lầm của mình. Lúc nàng rời đi gấp gáp, thì vô tình va phải Lục nhị nhị lang khấp khởi vui mừng, dẫn Hành Dương vương ở sau đến giới thiệu với La Linh Dư “Biểu muội, Hành Dương…”La Linh Dư sốt sắng nói “Nhị biểu ca, muội có việc phải tìm tam biểu ca, muội đi đã!”Người nàng toát lên khí chất quý nữ, nhưng bước chân lại vội vã. Nữ lang nhẹ nhàng chạy tới, lại nhẹ nhàng chạy đi. Lục nhị lang xoay người lại nhưng không kịp túm lấy tay áo, La biểu muội của chàng đã hòa vào đám đông rồi. Trong màn đêm đèn đuốc sáng choang, đầu người nhốn nháo, chẳng một ai thấy rõ con đường phía Dương vương Lưu Mộ đứng cạnh sầm mặt, cơn giận kìm nén trước đó đã bùng nổ “… Đây chính là biểu muội mà ngươi nói rất kính mến ta đấy hả?!”Lục nhị lang cười khan “Nhất định, là có hiểu lầm gì rồi…”Lục nhị lang thầm than biểu muội ơi là biểu muội, muội đang làm gì vậy? Tên khốn tam đệ kia tìm bao giờ chả được, vậy mà muội cứ nhắm trúng lúc này để tìm! Vất vả lắm vi huynh mới kéo được Hành Dương vương đến để nói chuyện với muội, vậy mà muội không chịu nhìn người ta mà đã bỏ đi. Muội muội muội… Thân là hoàng hậu tương lai, xây dựng quan hệ tốt với phu quân tương lai, không phải là tự giác sao?Tam đệ cũng thế, đi đâu cũng làm liều càn quấy! Còn cả Trần vương đó nữa… Đã nói với tam đệ không biết bao nhiêu lần, sao đệ ấy vẫn chưa cắt đứt với Trần vương? Cho dù không biết được con đường tương lai, nhưng Hành Dương vương là hoàng đệ được bệ hạ sủng ái nhất, còn có cả thánh chỉ trong truyền thuyết nữa, tiền đồ của Trần vương sao có thể đáng tin bằng?***Kỳ tuyển chọn Hoa thần chỉ còn lại hai ngày, cứ thế thong thả trôi qua. Mỗi một vòng thi La Linh Dư đều nghiêm túc đến xem, mục đích là muốn đến gần Lục Quân, nói xin lỗi với chàng. Nhưng liên tục hai ngày kế tiếp, Lục Quân hoàn toàn né tránh nàng. Có lúc tầm mắt hai người chạm vao nhau, La Linh Dư chỉ vừa trưng ra gương mặt vui vẻ lấy lòng thì sắc mặt chàng đã sa sầm, quay phắt đầu đi. Tới khi nàng gạt mọi người ra đuổi theo, Lục tam lang đã đi nhanh như gió, không thấy bóng dáng tốt duy nhất là, có lẽ nàng đá chàng không đến nỗi nặng, chàng vẫn đi đứng bình Linh Dư chán nản, tâm trạng thấp thỏm, nhưng cũng chỉ có thể ủ rũ cúi đầu đi cùng Lục nhị lang về ngày sau đó, các lang quân nữ lang cân nhắc chọn ra thứ hạng nhất nhì ba trong lòng mình, cũng cố chạy vạy tìm quan hệ đến thăm năm danh sĩ. Dù không có được Hoa thần, nhưng tán gẫu với các danh sĩ cũng là một chuyện tao nhã. Mấy vị danh sĩ khác toàn là ông già, cho nên nơi tấp nập nhất vẫn là chỗ Lục tam lang. Nhưng thực không khéo, Lục tam lang mới có chức quan, ngày nào cũng phải vào triều làm việc, bình thường chẳng mấy khi ở Lục nữ lang mới đến không thể như các biểu tiểu thư ở lại Lục gia, nghĩ hết cách vô tình chạm mặt Lục tam lang như là chủ nhà Lục gia, La Linh Dư chiêu đãi các nữ lang, đồng thời hỏi thăm thành tích của buổi tuyển chọn Hoa thần. Nhiều người lên tiếng ——“Trần nương tử và Bình Ninh công chúa căng quá, không so được. Nhưng La nương tử cũng không kém cạnh. Điệu múa do cô soạn rất hay, hai ngày nay Thành Ngọc phường đều muốn gọi Liên Thất nương múa, bây giờ khó mà tranh được bảng của Liên Thất nương lắm.”“La nương tử đừng lo. Tuy bọn ta không gặp được Lục tam lang, nhưng không phải cô đang ở Lục gia sao? Lục tam lang đi làm ban ngày, nhưng tối cũng phải về phủ ngủ đúng không? Tin tức của huynh ấy có thể chính xác hơn của bọn ta nhiều. La nương tử cũng nhớ hỏi thăm giùm bọn ta nhé?”“Yên tâm đi. Suy cho cùng cũng là biểu ca của cô, có lẽ sẽ chấm điểm cao lắm.”Nhưng một nữ lang khác lại do dự nói “Ta, ta nghe huynh trưởng mình nói, lúc huynh ấy nói chuyện với Lục tam lang, có vô tình nhìn thấy điểm do Lục tam lang chấm. Hình như huynh ấy đánh giá cho La nương tử, là một chữ hạng ba’?”La Linh Dư chấn động, sắc mặt tái xanh Cái gì? Hạng ba?!Các nữ lang trố mắt … Sao Lục tam lang ác với biểu muội nhà mình vậy? Chàng chấm điểm cho biểu muội thấp như thế, không biết liệu điểm của các nàng có thấp hơn không…La Linh Dư nằm bò trên bàn, bi ai khó tả. Các nữ lang rất thông cảm, không biết phải trấn an nàng thế nào, đành nói lung tung vào lời, quanh co đều bảo là nàng có quan hệ, thử thuyết phục Lục tam lang thay đổi điểm xem. Khuyên La Linh Dư xong, các nữ lang đều cảm thấy Lục tam lang chấm điểm quá thấp, bản thân có lẽ không đợi được gì ở Lục gia… cho nên đều tìm cớ ra về, đi tìm những danh sĩ khác nghe lâu rất lâu sau, sau hai ngày bị đả kích, La Linh Dư ôm con tim kiên cường bò dậy, đưa mắt nhìn đến Thanh viện —— không, nàng không thể nhận thua được! Kết quả còn chưa có, Lục tam lang vẫn còn cơ hội đổi điểm…Giống như các nữ lang khác đã nói còn gì, nàng và Lục Quân đều ở tại Lục gia, miễn cưỡng cũng có thể nói là hai người cùng ở một phòng… Quan hệ khăng khít như vậy, nàng không tin không lay động được Lục tam lang. Cho dù bị chàng ghét bỏ, nàng cũng phải nhẫn nhịn!Ép xuống sự khó chịu lẫn thẹn thùng khi đối mặt với Lục Quân, đầu óc La Linh Dư lại hoạt động, nửa khắc sau, nàng gọi thị nữ đến “Chúng ta vào bếp nấu đồ ngon thôi, cũng đưa nhiều nhiều sang cho Thanh viện…”***La Linh Dư cảm thấy tiền đồ của mình thật ảm đạm, nhưng phía các lang quân lại đánh giá khá cao về nàng. Sau khi kết thúc năm ngày thi chọn Hoa thần, các lang quân Kiến Nghiệp gần như chỉ biết đến biểu tiểu thư Lục gia xinh đẹp, đi hỏi thăm về vị biểu tiểu thư này khắp triều, Lục tam lang và Trần vương đều bị Hành Dương vương Lưu Mộ nhằm vào, ngày nào cũng bận đến mức sứt đầu mẻ trán, chẳng có thời gian để tâm đến biểu muội của chàng ra sao; Lục nhị lang lại chỉ có chức quan ngồi chơi xơi nước – mặc dù gần đây có tìm phụ thân xin một quan chức thật – nhưng tạm thời hắn vẫn khá rảnh rỗi. Cho nên các lang quân vây quanh Lục nhị lang hỏi thăm biểu tiểu thư nhiều nhị lang nghe tới mức ngơ tam lang tan triều, thấy nhị ca lại bị người ta chặn lại. Lục nhị lang Lục Hiển thư sinh yếu đuối không gạt nổi đám đông, Lục tam lang liếc nhìn, thấy nhị ca của chàng nhìn sang với ánh mắt cầu cứu. Lục tam lang nhếch mép, chịu đựng sự mệt mỏi đi đến giải cứu Lục nhị lang. Lúc Lục Quân đi đến, Lục Hiển đang được Tề tam lang hỏi “Huynh có biết trong nhà huynh ai có thể làm chủ hôn sự của biểu muội huynh không? Phải có người làm chủ đúng không?”Lục Quân dừng bước Hôn sự?Mới đó mà đã muốn nói chuyện cưới gả rồi?Lục Hiển cũng nghĩ thế. Mặt hắn như quả mướp đắng, hắn chỉ muốn kết nối cho La biểu muội và Hành Dương vương thôi, tự dưng giữa chừng lại nhảy ra một Tề tam lang, mà hình như còn kiên quyết hơn Hành Dương vương nhiều. Lục Hiển miễn cưỡng nói “La biểu muội đến nhà ta, dĩ nhiên có để Lục gia giúp chuyện hôn sự. Nhà chúng ta, người có thể làm chủ thay La biểu muội chính là cô cô của ta. Vốn dĩ La biểu muội cũng đến vì cô cô. Sao, Tề tam lang muốn cưới biểu muội của ta hả?”Lục Quân nhìn chằm chằm Tề tam chàng lạnh lùng nhưng ánh mắt lại nóng rực, rõ ràng rất bình tĩnh, nhưng nhìn tới mức làm Tề tam lang như ngồi trên bàn chông, mất tự nhiên dời mắt khỏi Lục nhị tam lang ấp úng nói nhỏ với Lục nhị lang “Vì ta thích nàng ấy, nhưng sợ là trong nhà ta không đồng ý. Thế gia như chúng ta, cưới thê tử cũng phải xem xét nhiều khía cạnh…”Ánh mắt Lục nhị lang lạnh hẳn tam lang chần chừ “Ta sẽ thuyết phục trưởng bối trong nhà, huynh xem huynh có thể đi nói với cô cô, là ta sẽ để La muội muội làm phòng nhì có được không? Tề gia cũng là thế gia hào môn ở Kiến Nghiệp, có điều ta không có quyền nói chuyện lớn lắm. Nhưng ta thật lòng thích La muội muội, dù làm thiếp, ta cũng sẽ thương nàng yêu nàng…”Lục nhị lang Lục Hiển ngẩn ra, trầm tư suy nghĩ Đúng rồi, hắn quên mất, xuất thân của La biểu muội… trong tình hình Kiến Nghiệp đâu đâu cũng toàn là thế gia hào môn, thật sự không đủ tầm. Nay La gia chỉ còn lại một dòng La thị đã suy tàn ở Nam Dương, là một sĩ tộc thông thường, sao có thể làm mai với hào môn thế gia ở Kiến Nghiệp đây? Làm thiếp, lại có vẻ là La biểu muội với vậy, câu chuyện trong mơ của hắn… Lục nhị lang sợ hãi nảy sinh hoài nghi Rốt cuộc là Hành Dương vương thật sự yêu biểu muội, hay là hắn có yêu cầu khác? Trong giấc mơ của mình, rốt cuộc biểu muội đóng nhân vật gì? Điều mình nhìn thấy có phải là chân tướng không? La biểu muội trong mơ có thật sự sung sướng không?Là lợi ích quan trọng, là tương lai không rõ chân tướng quan trọng, hay La biểu muội được vui vẻ quan trọng hơn?Hắn biết được cái gì?Đuôi mắt Lục nhị lang quét thấy sắc mặt không thèm đếm xỉa ai của Lục tam lang, lại thấy đệ đệ thờ ơ dời đi. Trong lòng Lục nhị lang đắng chát, nghĩ đến kết quả của tam đệ —— hắn phải làm sao mới có thể thay đổi được đây? Tam đệ chết ở biên ải… Có phải nếu không để tam đệ bao giờ ra đó, thì đệ ấy sẽ mãi mãi được bình an không?Vậy phải làm sao để không cho tam đệ đến đó đây…Lục nhị lang nhìn chằm chằm Lục tam tam lang nhướn Hiển “Tam đệ, đệ cảm thấy làm quan văn thế nào?”Lục Quân “…”Mặt chàng không biến sắc “Nhị ca, bây giờ đệ đang là quan văn.”Lục Hiển “…”Ý của hắn đương nhiên là làm quan văn mãi mãi… Tam đệ đúng là không hiểu được dụng tâm lương khổ của hắn… Lục nhị lang thở dài, che tay áo rời đi. Vì cùng đường về phủ, Lục tam lang đuổi theo bước chân của Lục nhị tam lang Tề An bị bỏ mặc sau lưng ngơ ngác khoan khoan, có ai còn nhớ tới y không vậy? Chuyện y vừa ngỏ lời với La muội muội thì sao? Thái độ của hai lang quân Lục gia là gì vậy, quên y rồi hả?…Đâu có quên lại một ngày, lúc làm việc, trong lòng Lục Quân cứ nghĩ mãi đến chuyện Tề tam lang muốn cưới La Linh Dư làm thiếp. Mỗi lần nhớ đến là trong lòng càng khó chịu. Đến cuối cùng, chàng không thể chú tâm làm việc, đành xin nghỉ quay về phủ sớm. Lúc trở lại Thanh viện, phòng chính sáng trưng, nhưng Cẩm Nguyệt lại không phái thị nữ chờ Lục Quân ở trong tam lang đi vào trong viện, ngửi thấy mùi thơm thức ăn, nghe thấy tiếng nói cười khúc vén rèm lên, đứng ở cửa, trông thấy hai nữ lang đang ngồi nói chuyện bên bàn ở trong phòng. La Linh Dư cười nói như yến, ngôn từ nhẹ nhàng, chọc cho Cẩm Nguyệt cười ngất, cơ thể nghiêng về phía trước, thân thiết nhìn La Linh Dư. Còn sau lưng Cẩm Nguyệt, Chức Nguyệt đang gắp thức ăn cho các nàng, môi vểnh lên như người vô hình. Chức Nguyệt mất hứng lặng lẽ lườm nguýt biểu tiểu thư ở đối diện, bất chợt nhác thấy lang quân đứng yên ở cửa, sợ tới mức đôi đũa rơi xuống “Lang lang lang lang quân ——!”Sao đột nhiên lại quay về thế này?!So với thị nữ hốt hoảng, La Linh Dư vẫn duy trì sự tao nhã bình tĩnh. Đặt đôi đũa xuống ngoái đầu lại, nữ lang nở nụ cười chúm chím như hoa, ánh mắt nhìn chàng đầy thân thiết sùng bái, ngọt ngào hỏi “Tuyết Thần ca ca, huynh về rồi hả?”Tuyết Thần ca ca?!Lục Quân nhìn các nàng, trong lòng chợt có cảm giác hoảng hốt lẫn hoang đường trái lại chàng còn cảm thấy bọn họ là chủ tớ tình thâm, chủ mẫu đương gia đang chọc cười thị nữ của mình chính là lang chủ thật đáng thương, vì thê tử rất được thị nữ yêu mến, nên lúc về nhà không có cơm lành canh ngọt để ăn.

sao địch nổi sắc đẹp tuyệt trần